Chương 32: Ải 3(6): Bị bắt cả lũ

Lục Thanh Gia vốn đã biết cái giếng ấy lớn hơn hẳn so với kích thước thông thường, thậm chí còn đoán rằng bên dưới có thể tồn tại một tầng ngầm chuyên dùng làm bàn điều khiển. Điều đó cũng có nghĩa là diện tích thực sự của giếng này phải tương đương cả một cái ao.

Thế nhưng, khi chứng kiến cảnh tượng trước mắt, cậu vẫn cảm thấy phỏng đoán của mình quá mức bảo thủ.

Lối vào khu cấm địa nằm ở tầng một. Sau khi đi vào tận cùng căn phòng bí mật, cậu phát hiện bản thân đang đứng trên một bệ cao, muốn xuống dưới phải ngồi thang nâng hạ.

Dù vậy, điều đó không hề cản trở tầm nhìn của cậu.

Ngay phía dưới bệ cao, nơi tầng hầm, trải dài cả chục mét là một bức tường kính. Xuyên qua lớp kính trong suốt ấy, có thể nhìn thấy rõ ràng sự thật ẩn giấu trong lòng giếng mà từ miệng giếng tuyệt đối không thể trông thấy.

Bên trong đó, vô số loài quái trùng từng bị Lục Thanh Gia bắt lên trước kia, chen chúc khắp lòng giếng. Chúng cuộn tròn, vặn vẹo, bơi lượn tứ tung. Khung cảnh ấy chẳng khác nào một bể nuôi lươn khổng lồ. Người nào hơi mắc chứng sợ hẹp hay sợ sinh vật chi chít, chỉ cần đứng đây thôi cũng đủ để da đầu tê dại, lạnh buốt sống lưng.

Những con quái trùng ấy to nhỏ chẳng đồng đều, con nhỏ thì chỉ cỡ bằng ngón út, con lớn thì đường kính thậm chí vượt quá cả vòng eo của một người đàn ông trưởng thành.

Ở hai đầu bức tường kính đều nối liền với một ống dẫn. Một ống chuyên định kỳ bơm thức ăn vào trong, trông như nội tạng động vật tanh tưởi.

Mỗi khi đổ thức ăn xuống, cảnh tranh giành nuốt chửng bên trong lại khiến người ta buồn nôn, khó chịu về mặt sinh lý.

Có điều phải công nhận, loại nội tạng này rẻ tiền, nhìn kích thước của khoang nạp thì ngay cả khi tính ba bữa một ngày, chi phí nuôi dưỡng cũng không cao.

Ống còn lại nhỏ hơn một chút, dùng để hút ra một số con quái trùng. Mỗi lần số lượng không nhiều, vì bản tính chúng rất hung hãn, nên đường ống mỗi lượt tối đa chỉ có thể rút được vài chục con. Một khi trôi vào loại dung dịch nào đó, quái trùng liền mất đi khả năng tấn công.

Vài người mặc đồ bảo hộ đứng đó, giống như mổ cá, lần lượt giải phẫu những con quái trùng đã mất đi sự hung hãn, moi lấy trứng từ trong cơ thể rồi ném vào lọ thủy tinh.

Nơi này hoàn toàn chẳng có khái niệm vệ sinh. Mùi hôi thối từ nội tạng động vật cộng với xác quái trùng chất đống suốt năm tháng, cho dù có hệ thống lọc gió, bước vào đây vẫn lập tức khiến người ta muốn nôn ọe.

Chỉ có điều, khâu cách âm và ngăn mùi được làm rất tốt, nên hoàn toàn không ảnh hưởng đến bệnh viện bên trên.

Kèm thêm hệ thống phòng ngự chống xâm nhập hiện đại cùng bảo vệ canh giữ bên ngoài, thật khó tin trong này lại là một chốn vừa bẩn thỉu vừa tạm bợ đến vậy.

Lục Thanh Gia có phần thất vọng, cậu vốn nghĩ mình sẽ được thấy một phòng thí nghiệm tinh vi hơn.

Ngay lúc ấy, có người chú ý tới cậu, liền gọi: "Lại đây, vừa mới mổ xong một hũ, cậu bưng trước đi."

Lục Thanh Gia bước tới, nét mặt thản nhiên, đeo găng tay cẩn thận nâng hũ trứng trùng lên, rồi hào hứng trộn thẳng vào phần mỡ mà cậu tự mang theo.

Người mổ quái trùng bên cạnh thấy thế thì kêu lên: "Ê!! Cậu trộn nhiều thế làm gì? Bọn tôi mổ không mệt chắc? Lượng tăng lên gấp rưỡi rồi đó!"

Lục Thanh Gia vội vàng tỏ vẻ áy náy: "Xin lỗi, tay lỡ run, hôm qua thức đêm nên tinh thần không tỉnh táo."

Đối phương cũng chẳng để tâm: "Thôi, nhưng cậu cẩn thận chút đi. Nếu xảy ra sơ suất, bị mắng thì còn nhẹ đấy, chứ nếu——"

Người kia vừa nói vừa run lên, dường như hết sức sợ hãi.

Lục Thanh Gia đem phần mỡ thừa đổ thêm vào, khuấy đều để cân bằng lại tỉ lệ, rồi giả vờ buột miệng hỏi: "Hôm nay các anh phải mổ bao nhiêu con vậy?"

Người nọ lắc đầu: "Hôm nay e là phải tăng ca rồi. Vừa cuối tuần vừa cuối tháng, khách đông, mà toàn làm gói bảo dưỡng toàn thân."

"Khiếp! Hiệu quả kinh doanh tốt thế mà lương bổng của bọn mình mãi vẫn chẳng nhúc nhích thêm chút nào."

"Thôi, biết đủ đi." Một người khác xen vào: "Ngoài kia người mổ cá cũng phải đứng cả ngày, lương chỉ bằng ba phần của chúng ta, lại chẳng có phúc lợi. Ở đây thì ít ra cũng lo cho cậu năm loại bảo hiểm với quỹ hưu trí. Chỉ cần biết giữ mồm giữ miệng, mà cũng chẳng cần kỹ thuật gì ghê gớm."

(*)Năm loại bảo hiểm chính trong hệ thống bảo hiểm xã hội của Trung Quốc bao gồm bảo hiểm hưu trí, bảo hiểm thất nghiệp, bảo hiểm y tế, bảo hiểm tai nạn lao động và bảo hiểm thai sản. Đây là các thành phần cốt lõi của hệ thống an sinh xã hội quốc gia, cung cấp sự bảo vệ cho người lao động và công dân trước các rủi ro về thu nhập và sức khỏe.

(*)Quỹ hưu trí: là một quỹ tài chính được hình thành từ đóng góp của người lao động, người sử dụng lao động và chính phủ để đảm bảo thu nhập cho người dân khi hết tuổi lao động và về hưu. Quỹ này giúp người lao động có một khoản thu nhập ổn định sau khi nghỉ việc, hỗ trợ chi phí y tế và quyền lợi tử tuất cho gia đình, đồng thời tạo sự an tâm cho người lao động.

Người hay càm ràm kia cười gượng: "Thế nhưng mổ cá còn chẳng có nguy hiểm gì. Tháng trước con lươn vàng chết kia chưa bị gây tê hết, há mồm cái là cắn phăng mất một ngón tay của Lão Tứ, tính sao?"

"Ê, tôi nói cậu nghe, cả năm lương bổng đủ nuôi vợ con rồi, sao hôm nay lắm lời thế? Lại đi đánh bạc hả?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!