Chương 30: Ải 3(4): Quỷ chuyển giới

Con nữ quỷ này chắc từ lúc ra mắt cho tới nay cũng chưa bao giờ gặp phải tình cảnh như thế này.

Thứ nhất, đây là sân chơi dành cho người mới, số người có tâm lý vững vàng thật sự không nhiều. Thứ hai, chỉ cần nó ngẩng đầu lên thì diện mạo cũng đủ mang lại một cú sốc thị giác vừa thê lương vừa âm u rùng rợn.

Người thường mà nhìn thấy nó thì hoặc là sợ đến gào khóc rồi điên cuồng bỏ chạy, hoặc là cố lấy hết can đảm liều mạng lao vào, lấy công kích để át đi nỗi sợ trong lòng.

Ấy thế mà lần này nó lại gặp phải một kẻ như người mù, coi như chẳng thấy mặt mũi nó ra sao, ngược lại còn bình tĩnh giăng bẫy dụ nó mắc vào.

Nữ quỷ tức tối đến mức như bị vặn xoắn thành dây thừng, trong cơn căm phẫn chẳng màng gì nữa, gào thét từ trong cái bao bằng rèm cửa: "Đồ hạ tiện, dám tính kế tao!"

"Cố ý làm mặt tỉnh bơ để tao sinh nghi, lơ là cảnh giác đúng không? Mẹ nó, đề phòng thế nào cũng không xuể, đúng là quỷ mãi mãi chẳng xảo quyệt bằng người."

Lục Thanh Gia nhắm ngay đầu nó, ấn mặt nó lên lan can mà chà đi chà lại.

Đợi đến khi bên trong vang lên tiếng kêu đau "á, ui da", cậu mới chịu dừng lại, cười hí hửng: "Nghe giọng thì hình như anh biết khá nhiều đấy. Đi nào, theo tôi vô nhà vệ sinh tâm sự chút nhé."

Nữ quỷ vốn đã bị tra tấn đến mức thoi thóp, không còn sức mà giãy dụa, nghe cậu nói thế liền thét lên chói tai: "c**ng b*c người ta à!!!!"

Lục Thanh Gia thản nhiên đáp: "Tôi thích đàn ông."

Nữ quỷ: "Thế thì chẳng phải tao thế nào cũng không an toàn sao?"

Lục Thanh Gia: "Anh có thể nghi ngờ nhân phẩm của tôi, nhưng làm ơn tôn trọng gu thẩm mỹ của tôi."

Nữ quỷ nghẹn lời, lẩm bẩm vài câu, vẫn không cam tâm: "Sao mày nhìn ra được?"

"Dù anh có nâng ngực, đường nét khuôn mặt cũng làm mềm đi, nhưng khung xương vẫn lớn hơn phụ nữ bình thường, có yết hầu, vai quá rộng, tỷ lệ cơ thể thuộc về nam giới, bàn tay bàn chân thô ráp, chất da cũng khác. Đến người mù cũng thấy rõ."

Cậu dịu giọng cười khinh bỉ: "Nói thẳng ra thì là do anh bẩm sinh điều kiện không ổn, muốn cố cũng muộn rồi. Hơn nữa kế hoạch phẫu thuật chuyển giới hồi đó thiết kế còn thô thiển lắm."

Quỷ chuyển giới hiển nhiên bị chạm đúng nỗi đau, hét lên: "Tất cả là lỗi của cái bệnh viện ăn máu đó. Tao sẽ chém họ, tao sẽ chém hết bọn họ!!!!"

Lục Thanh Gia vừa đi vừa vẩy bao rèm mấy cái: "Im miệng. Tầng này toàn khách, bây giờ họ đang chịu đau nghỉ ngơi hậu phẫu, anh đừng làm phiền họ."

Quỷ chuyển giới càng uất ức hơn: "Tại sao? Tại sao lại phân biệt như thế? Những người phụ nữ kia thì được coi là người, còn chuyển giới thì không xứng đáng sao?"

Nói đến đây, nó khóc òa lên, nức nở: "Trong lòng tao, tao từ lâu đã luôn tin mình là phụ nữ mà..."

Lục Thanh Gia khẽ mỉm cười, giọng nói bỗng trở nên dịu dàng: "Anh có cho rằng tôi ghét bỏ người chuyển giới không?"

"Không phải đâu, anh hiểu sai rồi. Trong mắt tôi, bất kể bề ngoài thế nào, dám thừa nhận bản dạng thật của mình đã là một sự dũng cảm hiếm có. Những người phụ nữ can trường, dám chịu đựng định kiến và cả nỗi đau để biến thành chính hình hài mà họ khát khao... Họ đều tỏa ra một sức hút không gì sánh nổi."

"Giống như anh vậy. Tình cảnh anh gặp phải bây giờ vốn chẳng phải lỗi của bản thân. Anh rất can đảm. Biết bao người sẵn sàng chôn vùi con người thật của mình chỉ để được người ngoài chấp nhận, sống hèn mọn như cái bóng. Nhưng anh thì khác. Cho dù đã bỏ lỡ thời điểm tốt nhất, anh vẫn kiên quyết chọn làm chính mình. Cái dũng khí đó, không ai có quyền coi thường."

"Cái sai, chỉ là lòng người hiểm ác... và những mưu mô đen tối trong ngành y thôi. Nếu nhất định phải nói anh có lỗi, thì cũng chỉ là vì khi đó quá tin người mà thôi."

"Người bình thường chẳng thể hiểu hết những chuyện nằm ngoài chuyên môn của họ. Nghe theo 'ý kiến chuyên gia' vốn dĩ là lựa chọn đúng. Chỉ tiếc là anh không may mắn, không thể phân biệt được ai mới thật sự chuyên nghiệp, ai chỉ là kẻ lừa đảo."

Con quỷ chuyển giới vốn hận đến tận xương tủy, chỉ mong xé xác kẻ đã hại mình thành muôn mảnh. Nhưng giờ phút này, nghe những lời kia, trong lòng nó lại dâng lên một nỗi chua xót cùng ấm áp. Từng chữ từng câu như thể khắc đúng vào nơi mềm yếu nhất trong tim.

Những nỗi hối hận và chấp niệm trong lòng nó cũng nhờ vậy mà được xoa dịu, nhất thời cái nhìn về người đàn ông trước mặt đã thay đổi hẳn.

Giọng nói vốn chát chúa, the thé giờ cũng cố tình mềm mại lại, cố làm ra vẻ dịu dàng: "Vậy... vậy sao cậu còn phân biệt đối xử?"

Nó vốn nghĩ đối phương sẽ giữ nguyên dáng vẻ nho nhã lịch sự, ai ngờ câu nói kế tiếp suýt chọc nó tức chết.

Chỉ nghe cậu thản nhiên đáp: "Ồ, tôi tuy đa phần lúc đối xử tử tế với phụ nữ đều không có mục đích gì, nhưng đến lúc quan trọng, vẫn phải tùy tình huống mà hành sự thôi."

"Anh dù đã phẫu thuật thành phụ nữ, nhưng thích vẫn là phụ nữ. Một người đàn ông chỉ bằng bề ngoài thì chẳng thể khiến anh lay động trong chốc lát. Huống hồ, khí thế của anh cũng chẳng cho tôi thời gian để phát huy, nên tôi chỉ có thể chọn cách thô bạo."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!