Chương 26: Đứa con ngốc nghếch với não yêu đương

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Cha Chung suy ngẫm, rằng kết cục hôm nay của mình, bảy phần là do cái thằng con bất hiếu này gây ra.

Nếu không phải tối hôm đó bầu không khí quá tuyệt vời, trăng tròn khác thường, hương hoa hồng thơm ngát, rượu ngon đến say lòng, ông và vợ hứng chí quá cao, nỗ lực quá mức khiến thằng con bất hiếu này vượt qua vòng vây, thì đã không có ngày hôm nay.

Hồi nhỏ, thằng nhóc này đã đặc biệt "lương thiện", biết đánh vỡ đầu mấy đứa bắt nạt chó con, ném mấy thằng côn đồ cố tình đá gậy của người khuyết tật từ cầu thang xuống, thậm chí còn ném rắn vào bát của kẻ giả làm ăn mày.

Lúc đó, ông và vợ còn thấy hài lòng, bảo rằng đứa trẻ này rộng lượng, chính trực, đồng thời quyết đoán và tàn nhẫn khi cần, là con trai của mình, là người thừa kế xứng đáng cho đế nghiệp rộng lớn.

Chỉ có điều, cha Chung không muốn con chỉ học cách dũng cảm và mạnh mẽ. Cộng thêm những năm tranh chấp băng đảng rối ren, các quy tắc trên đường phố không ảnh hưởng tới gia đình, nhưng ai có thể trông đợi lương tâm của kẻ liều mạng?

Vậy nên, thằng nhóc từ nhỏ đã được gửi ra nước ngoài, coi mình là con trai của đại gia Đông Nam Á, nhận nền giáo dục tinh túy, thông minh xuất chúng, ở nhiều lĩnh vực đều có thành tích nổi bật.

Cho tới lúc này, cha Chung vẫn hài lòng.

Kế hoạch ban đầu là khi con học xong, sẽ thông báo cơ cấu thực sự của gia sản, ông vẫn còn sung sức, chuyển giao quyền lực cho con một cách an toàn, vừa tạm nghỉ ngơi để bù đắp những năm không bên vợ, vừa có con làm chỗ dựa phía sau cho tới khi con hoàn toàn quản lý được gia tộc.

Kế hoạch rất tốt, chỉ không ngờ năm hai mươi tuổi, thằng nhóc vướng vào một vụ tai nạn máy bay, may mắn sống sót nhưng lại lấy cớ ám ảnh với máy bay, trì hoãn hai ba năm mới quay về.

Trước khi về, nó còn trở về quê nội, nói là đi cúng tổ tiên, ai ngờ lần đi ấy lại xảy ra chuyện.

Như đã nói, kết cục hôm nay, bảy phần do thằng con bất hiếu, thì ba phần còn lại, quy trách cho tên lừa đảo kia cũng không oan.

Nếu không phải tên lừa đảo đó dẫn dụ, khi thực sự nhận ra con trai mình chán ghét sản nghiệp gia tộc, hơn nữa lại có đủ năng lực để một đòn hủy diệt tất cả, ông ta hoàn toàn có thể điều chỉnh chiến lược. 

Dù sao cũng chỉ cần giữ con ngốc nghếch này yên ổn để bảo vệ tự do của bản thân, lúc đó gia sản chỉ lặng lẽ thay đổi từ sáng sang tối. Hơn nữa, dựa vào thế lực mạnh mẽ của con trai, cũng không phải là không thể bù đắp tổn thất từ những hướng khác.

Lúc này thì tốt rồi, để tên lừa đảo ấy bất chấp tất cả vạch trần, chọc thủng và lật tẩy âm mưu của ông, trực tiếp để ngăn ông ta tái xuất, chặt đứt những mối quan hệ và đường lui bao năm, người con bất hiếu đã dọn sạch các hoạt động kinh doanh mờ ám của gia đình, còn tống ông ta vào tù.

Cha Chung nghĩ đến đây, hận đến nghiến răng ken két, muốn chém tên lừa đảo kia chết đi sống lại. Thằng khốn đó chẳng vì cảm giác công lý cho người thường mà vạch trần ông, mà toàn để tự bảo vệ mình, đẩy cha đẻ của người yêu ra làm bia đỡ đạn.

Lúc đầu, cha Chung nghĩ mình không phải kiểu phụ huynh phong kiến, với chuyện con trai yêu đàn ông cũng không phản đối lắm.

Nhưng nếu thật sự để tên lừa đảo trở thành người nhà mình, thì hai tên khốn này lần đầu gây rắc rối, ông và gia tộc chịu bao hệ lụy đã thấy rõ, vậy xương già này còn chịu nổi lần thứ hai sao?

Cha Chung nhìn thằng con hư hỏng như muốn hễ nó nói "Ừ" là ông sẽ tẩn ngay.

Chung Lí Dữ không vừa ý với thái độ của cha mình: "Nói gì mà lừa đảo? Nghe khó chịu quá, ba, con biết ba không thích Gia Gia, nhưng con muốn ba hiểu tình cảnh hiện giờ là tự chịu, là pháp luật xử phạt, kẻ làm ác không thể trách người vạch trần hay tố giác được."

"Nó vạch trần mày? Nó chỉ lừa đứa ngốc như mày để tự thoát thôi." 

Cha Chung tức giận muốn nổ tung: "Mày có quên mục đích nó tiếp cận mày rồi à? Khả năng và gia sản mày để ngoài kia hấp dẫn thế nào, nó nhắm vào ngay đó, chỉ có điều tên lừa đảo kia quá thông minh, những việc người khác không phát hiện được, nó lại tìm ra manh mối và dụ đứa ngốc như mày."

Cha Chung gật đầu, về điểm này ông không thể không thừa nhận một cách khách quan, thực sự thế hệ trẻ bây giờ đáng gờm.

Ông biết con trai mình có duyên kỳ lạ, nhờ đó hiện giờ trở thành một thực thể vượt trội so với người bình thường. Thực tế, cả một tổ chức lớn như vậy, chỉ bằng một mình nó cũng có thể xóa sổ, những năng lực siêu thường tất nhiên sẽ để lộ một phần.

Cha Chung và vài trưởng lão trong gia tộc lúc đó đều đã chững kiến, nhưng không lâu sau, ký ức của những lão già này dần mờ nhạt, họ tự biện minh bằng đủ lý do để hợp lý hóa rằng, chỉ biết thằng con hư hỏng này có năng lực, nhưng tuyệt đối không nhớ được chuyện lúc đó.

Chỉ riêng ông vẫn nhớ, điều đó chứng tỏ ngoài người thân trực hệ, những việc như vậy theo quy tắc sẽ không xuất hiện trong thế giới bình thường.

Cha Chung đoán tên lừa đảo cũng có người thân giống như con trai mình, ông đã tra cứu, thấy cha mẹ tên đó đều là những kẻ vô công rỗi nghề.

Hồi nhỏ, tên nhóc đó sống cùng bố mẹ, giao du với đủ loại người, cuộc sống chẳng khá khẩm gì.

Sau đó, người cậu bỏ nhà đi từ nhỏ đã trở về, thấy như thế thì không nỡ để đứa trẻ theo cha mẹ phá hoại, đã đưa một khoản tiền cho chị gái và anh rể tham lam, rồi đón đứa trẻ về nuôi.

Không lâu sau, cha mẹ tên lừa đảo đó vì vướng vào tranh chấp, một người chết trong một vụ đánh nhau, một người chết trong một vụ trộm cướp, cậu ruột trở thành người giám hộ hợp pháp duy nhất.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!