Chương 24: Ải 2(9): Hợp tác vui vẻ!

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Đạo diễn An nằm mơ cũng không ngờ, mấy con quỷ nữ này lại bướng bỉnh đến thế.

Vì để quay phim, ông ta đã thiết kế cẩn thận các nhân vật và kiểu hành vi chỉ để đảm bảo khơi dậy oán khí của đám quỷ hồn.

Thế nhưng không ngờ bị lũ diễn viên ngu xuẩn này phá hỏng, mà sự việc lại không chỉ đơn giản là không dùng được cảnh quay.

Mẹ kiếp, mấy con quỷ nữ này còn là những người ủng hộ quyền nam nữ bình đẳng nữa cơ à?

Cái gì mà đàn ông thì không tính là quấy rối t*nh d*c? Cái gì mà còn phải cân nhắc đến bóng ma tâm lý của ông già và gã trai lực điền? Hóa ra các người làm quỷ rồi mà tư tưởng giác ngộ vẫn còn cao ghê nhỉ?

Trong lòng đạo diễn An vừa sợ vừa hoảng, không nhịn được mà chửi rủa người chơi vai d* x*m: "Là cậu ta, là cái thằng rùa đen rụt cổ này làm đấy, tôi chỉ là người quay phim thôi mà, tôi chỉ phụ trách ghi hình, thật sự tôi chẳng biết gì hết!"

Người chơi vai d* x*m kia thì không chịu: "Ê, sao ông lại muốn đổ trách nhiệm nữa rồi? Lần trước ông sai người đi mua đồ bị tóm vào đồn thì ông đổ cho diễn viên, giờ ông còn muốn đổ tiếp cho tôi."

Cậu ta nói xong lại quay sang mấy con quỷ nữ và vợ đạo diễn An: "Nói rõ trước nhé, tôi cũng là bất đắc dĩ thôi."

"Thằng cha này bắt tôi đi quấy rối phụ nữ, còn bảo tôi ra tàu điện ngầm chụp lén dưới váy. Tôi nghĩ cái đó chẳng phải phạm pháp à? Thế mà ông ta ra lệnh chết, không làm thì cút."

"Đời sống khó khăn quá, thời nay kiếm miếng ăn không dễ, tôi đành cắn răng làm. Nhưng nghèo thì nghèo, tôi cũng phải giữ vững giới hạn đạo đức của mình chứ?"

"May mà quấy rối đàn ông thì không phạm pháp, cùng lắm gặp mấy thằng nóng tính thì ăn mấy đấm, nhưng thế vẫn tốt hơn bắt nạt phụ nữ chứ?"

"Kết quả là tôi nghĩ ra cách vẹn cả đôi đường, thế mà đạo diễn An lại không chịu, về nhà cứ mắng tôi hèn nhát, không có bản lĩnh. Tôi thấy lạ, đều là đóng vai b**n th** d* x*m cả, thì đàn ông với đàn bà có gì khác nhau đâu?"

Đạo diễn An nghe đối phương liến thoắng tuôn hết mọi chuyện ra ngoài, trong lòng sợ đến sống dở chết dở.

Quả nhiên, mấy con quỷ nữ nghe xong, giọng điệu không còn ôn hòa như lúc trước nữa, mà trở nên âm u, the thé, nhiệt độ xung quanh đột ngột hạ xuống——

"Ồ? Quấy rối phụ nữ à?"

"Chụp lén dưới váy à?"

"Đi theo rình rập à?"

Trước mắt đạo diễn An bỗng choáng váng, rõ ràng trông thấy mấy con quỷ nữ kia nụ cười càng lúc càng quái dị, khóe miệng nứt đến tận mang tai, hàm răng nhọn hoắt như bất cứ lúc nào cũng có thể bật ra cắn phập vào người ông ta, xé đi một mảng thịt.

Đáng sợ nhất là vợ ông ta hoàn toàn không hay biết, thậm chí nghe lời tên diễn viên vai d* x*m nói xong còn lao vào cấu xé ông ta. Những người khác thì đứng xung quanh xem náo nhiệt, cả không gian quỷ dị đến cực điểm.

Rõ ràng nhiều người như vậy, nhưng lại chỉ có một mình ông ta ý thức được sự nguy hiểm. Cảm giác cô độc khủng khiếp ấy, trong khi cảm xúc cực đoan không ai chia sẻ, khiến người ta phát điên.

Đạo diễn An kinh hoàng hét lớn một tiếng, vùng khỏi tay vợ, lao ra cửa.

Lục Thanh Gia ra hiệu cho các người chơi khác nhặt máy quay lên, đoạn cao trào của bộ phim đang diễn ra, sao có thể bỏ lỡ cảnh quay?

Đạo diễn An chạy khỏi căn phòng của năm quỷ nữ, lập tức thở phào một hơi.

Ông ta vội vàng móc ra vật trong túi quần, là một bình đựng thuốc hít bằng ngọc khắc đầy phù văn rườm rà, thoạt nhìn đã có niên đại.

(*)Bình đựng thuốc hít

- (pí yān hú):  là một bình đựng (thuốc hít/thuốc lá dạng bột) có nguồn gốc từ phương Tây nhưng đã được người Trung Quốc biến tấu và phát triển thành một loại hình nghệ thuật thu nhỏ tinh xảo. Ban đầu, được sử dụng bởi quý tộc Trung Quốc thời Thanh để chứa thuốc hít dùng để tỉnh táo, nhưng sau đó đã trở thành một món đồ sưu tập và thưởng ngoạn có giá trị nghệ thuật cao, được làm từ nhiều chất liệu quý và kỹ thuật chế tác đa dạng.

Đây là một trong những đồ gia truyền từ bên ngoại, vốn "truyền nam không truyền nữ", trước đây do cậu ruột giữ, lần này vì tình huống đặc biệt mới cho ông ta mượn để hộ thân.

Cậu ruột từng nói, có vật này thì tuy không dám chắc trăm phần trăm tránh được lệ quỷ, nhưng ít nhất mạng cũng không nguy.

Đạo diễn An nắm chặt bình đựng thuốc hít, trong lòng thấy vững dạ hơn đôi chút.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!