Chương 23: Ải 2(8): Phun lửa nướng 'xúc xích'

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

"Phải nói thật, cảm xúc bùng nổ đến cực điểm quả nhiên chính là nghệ thuật." Đám quỷ xúm lại ngắm nghía bức tranh phù điêu nửa chìm trong tường.

(*)Tranh phù điêu: là một loại hình điêu khắc trên bề mặt phẳng, trong đó các họa tiết, hình khối được tạo ra bằng cách đắp nổi hoặc khoét lõm trên nền chất liệu cố định, thường thấy trong trang trí kiến trúc nội thất và ngoại thất.

Gương mặt và động tác của lão già kia như thể bị lệ quỷ kéo xuống mười tám tầng địa ngục, biểu cảm kinh hoàng tuyệt vọng, bàn tay khẳng khiu như cành khô muốn bấu víu lấy thứ gì đó, toát lên vẻ quyến rũ đặc trưng của nghệ thuật tôn giáo..

Mọi người xem xong đều rất hài lòng: "Đợi xong chuyện này rồi, cắt cả mảng tường đem đi bán chắc còn kiếm thêm được một món hời?"

"Đúng thế, thời nay số bậc thầy điêu khắc có thể làm ra được thần thái sống động, không vương chút thô vụng thế này đã chẳng còn nhiều."

Giải quyết xong lão già phiền toái nhất, thì đạo diễn An với tên sát nhân còn lại cũng không còn đáng ngại, trái lại việc cần nghĩ tới là hiệu quả thành phẩm của bộ phim.

Có điều, nam chính của phim lúc này vẫn đang ngồi tù, chưa thể khởi quay.

May mà họ cũng chẳng phải chờ quá lâu, hai ngày sau, phía cảnh sát rốt cuộc điều tra xong, chứng minh đoàn phim không hề phạm pháp, liền thả người ra.

Ngày đạo diễn ra khỏi đồn, trừ cô nữ chính eo thon đã bị sa thải, những người còn lại đều có mặt đón mừng.

Đạo diễn An bị giam mấy ngày, tinh thần sa sút, vừa trông thấy người chơi vai tên trộm nghiện ngập

- kẻ khiến mình bị bắt

- vẫn ở trong đoàn phim, liền nổi nóng ngay.

"Con mẹ nó, mày còn ở đây làm gì? Không phải tao đã bảo cút đi rồi sao? Trong đoàn phim của tao không có phần cho mày, cũng đừng có mơ ở lì để đòi tiền công."

"Nói cho mày biết, chưa từng có ai tống đạo diễn vào tù mà còn cả gan đòi tiền. Cút khỏi đây, mày định thoát sao?"

Người chơi vai trộm thản nhiên đáp: "Tưởng tôi thèm làm thuê cho một thằng ngu như ông chắc? Đừng có quên, nếu không nhờ ba ông là tôi đây lanh trí thì giờ này ông đã bóc lịch rồi. Quay cái con mẹ gì, đồ vô ơn bạc nghĩa."

Hắn lại nói: "Tôi ở đây là để đòi tiền đạo cụ, không lẽ ở không cho ông à? Không trả tiền công thì cũng phải hoàn tiền hàng chứ? Hồi trước ông hứa trả gấp đôi giá mới có người chịu cung cấp hàng, giờ muốn quỵt à?"

"Được thôi, tôi gọi mấy anh em tới, hễ ông quay cảnh nào thì bọn tôi cầm roi da, bi ngậm miệng, đồ da hở hang, đồ chơi SM đứng sau lưng, giơ loa phóng thanh gào 'đạo diễn b**n th** quỵt tiền đạo cụ'."

"Để xem phim của ông có chiếu nổi không, hay là bản mặt ông được lên báo trước. Mà thế lại hay, coi như tôi quảng cáo miễn phí cho đoàn phim, khỏi cần cảm ơn nhé!"

Đạo diễn An tức đến run rẩy, chỉ vào người chơi vai tên trộm mà không nói nổi một lời, rồi quay sang chất vấn Lục Thanh Gia: "Không phải cậu không thiếu tiền sao? Sao không đuổi nó đi?"

Lục Thanh Gia nhún vai: "Mấy hôm nay cùng làm việc, tôi với cậu ấy cũng thành bạn bè, sao tôi có thể bỏ tiền ra vả mặt bạn? Hai người cãi nhau, tôi đứng giữa cũng khó xử."

"Thế này nhé, nể mặt tôi, tiền thì tôi trả thay đạo diễn An, còn người thì thôi không làm diễn viên nữa, giữ lại làm trợ lý của tôi trong đoàn được không?"

Thấy đạo diễn An định phản đối, Lục Thanh Gia liền nói: "Người ta trước khi nhận việc đã khoe khoang với họ hàng bạn bè cả rồi, giờ mà cuốn gói về thì mất mặt lắm. Đàn ông con trai cũng cần sĩ diện chứ?"

Bị nhốt mấy ngày, đạo diễn An biết đoàn phim lúc này chắc chắn đã bị tiểu bạch kiểm này nắm trong tay, người ta bỏ tiền túi ra nuôi thêm một người, ông ta có nói gì cũng chẳng có lý do chính đáng để phản đối. Hơn nữa nếu xé toạc mặt nạ thì cũng chẳng có lợi cho mình.

Phim đã quay được gần nửa, ông ta chỉ có thể nín nhịn.

Ai ngờ chợt phát hiện trợ lý kia đang vác máy quay ghi hình cảnh này, đạo diễn An giật mình: "Cậu làm cái gì đấy? Quay tôi làm gì?"

Trợ lý ngơ ngác: "Anh Lục bảo tôi quay."

Lục Thanh Gia mỉm cười, giải thích: "Không phải đạo diễn từng nói giai đoạn đầu nên quay thêm mấy đoạn hậu trường thú vị sao?"

"Đợi phim thành công, những cảnh này đều sẽ trở thành tư liệu quý giá, là bằng chứng cho thấy đoàn phim ta đã trải qua biết bao gian khổ, thể hiện sự kiên trì và nỗi vất vả của những người làm điện ảnh mang theo ước mơ, chắc chắn sẽ lấy được nhiều đồng cảm và thiện cảm của khán giả."

"Tôi nghĩ đạo diễn là một phần của đoàn phim, lần vào đồn này cũng là một trải nghiệm hiếm có, chẳng mấy đoàn phim có được sự trắc trở như vậy đâu, vừa hài hước vừa cay đắng, lãng phí đi thì tiếc quá."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!