Sau khi Lục Thanh Gia bọn họ nhận được điện thoại rồi tới đồn cảnh sát, những gì họ thấy là cảnh Đạo diễn An và một đám lưu manh đang cắn xé lẫn nhau.
"Cảnh sát ơi, tôi hoàn toàn không biết chuyện này, hắn có buôn bán đồ người lớn không giấy phép thì liên quan gì tới tôi chứ. Đây hoàn toàn là hiểu lầm, giờ mấy thứ này mua đâu khó? Trên X
-bảo bán sỉ đầy rẫy, có gì thiếu đâu, tôi đâu khổ tâm mà đi tìm họ, mấy người này đều có tiền án tiền sự cả."
"Đừng có chém gió nữa!" Một tên lưu manh nhổ một bãi nước bọt: "Trên X
-bảo ông tìm được hàng nhiều chủng loại, đủ size như này hả? Thằng cháu trời đánh này, ông có thể qua sông chặt cầu, nhưng tuyệt đối không được nghi ngờ nguồn hàng của ông đây."
"Ông đây mang biệt danh 'tủ bách hóa di động' là hư danh chắc? Anh em tụi này lăn lộn ở chỗ này bao nhiêu năm, sống được đều nhờ danh tiếng cả. Thằng cháu mất dạy, ông mở mồm cái là bịa chuyện, ông có tin anh em tôi khiến cái đoàn phim rách nát của ông không còn chỗ dung thân không?"
"Cái miệng nói năng cho sạch sẽ một chút!" Viên cảnh sát bên cạnh đập mạnh xuống bàn, cảnh cáo tên côn đồ: "Ở trong đồn cảnh sát mà dám hù dọa đe dọa hả? Có gan thì lặp lại lần nữa xem?"
Tên lưu manh lập tức nhũn ra, đổi giọng nịnh nọt, cười gượng: "Cảnh sát ơi, chúng tôi thật sự không liên quan."
"Anh em tụi tôi cũng chỉ đi khắp nơi buôn bán vặt vãnh, lượm lặt mấy thứ lạ ít thấy để kiếm chút cơm, ông chỉ có thể nói chúng tôi kinh doanh không giấy phép, chứ liên quan gì đến tội lớn đâu?"
"Tất cả đều tại thằng cháu trời đánh này, hắn cho đàn em làm khó tôi mấy ngày liền, nói là hàng hóa của mấy tiệm đồ người lớn bình thường quá tầm thường, không đủ k*ch th*ch, đoàn phim của bọn họ chướng mắt không thèm để ý."
"Nó bắt tôi phải mang mấy món hàng mà thị trường chưa phổ biến, còn không biết đoàn phim mấy thằng ấy quay mấy cái phim đậm mùi hơi kinh dị gì, nhìn cái kích thước mấy món đó kìa, đàn ông còn mặc vừa."
"Khi tôi lấy hàng, mẹ kiếp nhà cung cấp còn tưởng tôi uống rượu pha thuốc, tự làm hỏng bản thân rồi mai mốt chỉ còn làm ổ cắm cho mấy thằng b**n th**, lúc tôi bê hàng ra đường còn nghe tụi nó bịa thơ chế giễu tôi, nếu không phải thằng cháu trời đánh kia trả tiền nhiều, van nài mãi, thằng đàn ông nào chịu làm cái nghề này chứ?"
"Kết quả là cảnh lúc đó ngài cũng thấy rồi? Giờ lại chối đây đẩy nọ à, khi tôi mở áo ra thì cái thằng ngu cầm máy quay suýt nữa dí vào 'thằng nhỏ' của tôi, nhìn nó hăng thế, nếu tôi là loại thích khỏa thân khoe hàng, nhìn biểu cảm nó tôi cũng không dám kéo khóa, cả lũ đúng là b**n th**."
"Cảnh sát ơi, vì miếng cơm manh áo thôi, cho tôi thêm cơ hội, tôi thề sẽ không làm nghề b**n th** này nữa."
Tên lưu manh này lời lẽ rất mạch lạc, ba phút tay mồm giải thích xong hết phần của cả bọn.
Mấy viên cảnh sát nghe xong có vài người lợi dụng lấy chén nước để bước ra ngoài, có người chững chạc hơn cũng khá cố gắng để không bật cười.
Về phía bọn lưu manh thì coi như lời khai đã tạm ổn, và trùng khớp với lời khai của bên kia, tức là người chơi đóng vai tên trộm khiêm con nghiện cũng đã nói ra khớp nhau.
Đạo diễn An lườm chằm chằm người chơi đóng vai tên trộm kiêm con nghiện, thấp giọng mắng: "Chuyện này rốt cuộc là thế nào? Đừng bảo tôi rằng cậu vất vả mấy ngày chỉ để lừa tôi."
Người chơi đóng vai tên trộm cũng tức giận: "Không thì sao? Ông muốn sao nữa?"
"Cho dù tôi có đóng vai nghiện thì cũng không đến mức vì cái phim vớ vẩn này của ông mà đi hút mấy thứ đó? Đi tìm người mua đồ? Ông dám bảo đảm cái gì? Nói ở đây không ai quan tâm, số người dùng nhiều lắm, vậy bây giờ chúng ta đang ở đâu?"
"An đào này, ông nghe tôi nói, may là tôi tỉnh táo, ông muốn quay cái cảm giác giao dịch ngầm k*ch th*ch đúng không? Tôi cũng bày được hiệu ứng tương tự rồi, mấy phân cảnh không khí trước đó cũng ổn chứ? Ông về bảo hậu kỳ ghép một chút là ra phim chứ gì?"
"May được cái là tôi có chủ kiến riêng, không nghe theo ngay ý ông, nếu tôi nghe ông, tôi còn phải bỏ cả đời để quay phim cho ông sao."
"Ông nhìn tôi, ông còn dám lườm nữa không? Đừng có mà nói bây giờ không có công lao của tôi. Nếu làm theo cách của ông, chúng ta còn mong gì mà gọi người cứu, chỉ còn nước ăn cơm tù."
Bây giờ mọi người đều ở trong đồn cảnh sát, đạo diễn An rõ ràng chẳng thể thanh minh gì nữa.
Nhưng ông ta không ngờ, sau khi diễn viên đóng vai d* x*m bị lật tẩy, lại có thêm một diễn viên khác lừa gạt ông ta.
Quả thật vì đối phương không nghe theo chỉ đạo, lúc này ông ta mới thoát được một kiếp khi đối mặt với nguy cơ bị bắt, nhưng đối với bộ phim thì lại không ổn. Dù sao nếu không làm thật, thì làm sao có thể dụ được những thứ đó xuất hiện?
Trong lòng đạo diễn đã âm thầm quyết: sau khi ra ngoài sẽ thay người, thay ngay mấy đứa không nghe lời, chứ không thì tìm mấy tay nghiện thật tới đóng.
Đang suy nghĩ thì nghe tiếng cảnh sát hỏi: "Mấy người đang thì thầm cái gì đấy? Cấm tụm năm tụm ba. Nói thật đi, mua mấy thứ này để làm gì?"
An đạo biết lúc này bằng chứng nhân chứng đều có, như lúc trước một mực chối bay chối biến chắc chắn không ăn thua, nếu cảnh sát tiếp tục điều tra, người đóng vai tên trôm mà không giữ được lời thì sẽ khai hết, phim của ông ta cũng coi như xong.
Thế nên đạo diễn An cắn răng thừa nhận là có mua mấy đồ đó, dù sao thì mua đồ người lớn cũng có bị cấm đâu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!