Chương 2: Cuộc gọi lừa đảo

Mập nghe vậy còn chưa kịp phản ứng: "Gì? Ai bị giữ lại cơ?"

Rồi chợt nhận ra rất có thể Lục Thanh Gia đang trả lời câu hỏi ban đầu của mình, cậu ta giật mình kinh hãi: "Không thể nào chứ?"

Đầu óc vẫn còn mơ hồ thì bỗng nhiên trong tay đã bị ném cho một điếu thuốc, chính là điếu Trung Hoa mà Lục Thanh Gia đang hút.

Cậu ta nghi ngờ nhìn về phía bao thuốc, rất nhanh đã phát hiện ra những chi tiết khác lạ.

Giống hệt như tiền xấp âm phủ mình lấy ra hôm qua, thoạt nhìn bên ngoài chất lượng chẳng khác gì thật, thậm chí còn rất cứng cáp, nhưng rõ ràng không phải cùng một loại.

Biểu tượng kiến trúc phía trên tuy nhìn cũng trang nghiêm hùng vĩ, nhưng chi tiết lại có phần vặn vẹo quỷ dị, nhà sản xuất cũng ghi rõ ràng:[Tập đoàn trách nhiệm hữu hạn Thuốc lá Minh phủ].

(*)Tập đoàn trách nhiệm hữu hạn: là một thuật ngữ có thể hiểu là một tập đoàn (gồm nhiều công ty) mà các công ty thành viên của nó là công ty trách nhiệm hữu hạn, hoặc một cách diễn đạt khác cho thấy một công ty trách nhiệm hữu hạn hoạt động quy mô lớn, bao gồm nhiều chi nhánh, văn phòng đại diện, hoặc các đơn vị kinh doanh khác.

Công ty trách nhiệm hữu hạn là loại hình doanh nghiệp mà thành viên chỉ chịu trách nhiệm về các khoản nợ và nghĩa vụ tài chính khác của công ty trong phạm vi số vốn mà họ đã góp. Công ty TNHH có thể có một thành viên hoặc có từ hai đến không quá 50 thành viên. 

Điều quan trọng nhất là dòng chữ cảnh báo:[Hút thuốc có hại cho sức khỏe]vốn luôn xuất hiện nổi bật trên mỗi bao thuốc ở trong nước, giờ lại biến thành:[Hút thuốc vô hại, sướng hơn thần tiên].

Ngoài đời cho dù là kẻ bán thuốc lá giả cũng không dám liều mạng làm loạn đến mức này chứ? Kết hợp với những chi tiết mà cậu ta thỉnh thoảng chú ý được trong mơ, vậy thì nguồn gốc của điếu thuốc đã quá rõ ràng rồi.

Mập cẩn thận nhìn về phía Lục Thanh Gia: "Gia Gia, tối qua cậu..."

Lục Thanh Gia cười xấu xa, đáp: "Tối qua tôi mơ thấy một mụ già răng đen đầu trọc, nhất quyết bắt tôi hút thuốc vì bảo tôi đẹp trai. Tôi từ chối mãi không được, cuối cùng bà ta nhét thẳng cho tôi hai cây. Còn nói tiền mua thuốc là do một thằng mập ngốc ngốc nhìn rất đần độn cung phụng."

Mập dù đã chuẩn bị tâm lý trước, nghe xong vẫn bật dậy ngay lập tức: "Cậu thật sự mơ thấy mụ già đó rồi à?"

"Nhanh nhanh nhanh, kể cho tôi nghe rốt cuộc thế nào?" Mập không tin Lục Thanh Gia đang khoác lác.

Đừng nhìn bề ngoài Lục Thanh Gia trong đám bạn bè trông có vẻ đứng đắn nhất, thực ra cậu mới là kẻ láu cá nhất, đặc biệt thích ra vẻ ta đây, tính toán thì nhiều như sàng gạo, tám phần là trong mơ đã chơi xỏ lại mụ già kia một phen.

Mập không sao hiểu nổi Lục Thanh Gia làm sao có thể đạt một hiệu quả cao mà nhanh chóng đến vậy, những chuyện bế tắc bấy lâu nay của mình lại được cậu mở ra một khe cửa, khiến cậu ta như nhìn thấy ánh sáng hy vọng.

Lục Thanh Gia quả thật đã chạm mặt mụ già đó, hơn nữa còn có thêm chi tiết cụ thể cần hỏi lại từ Mập. Không đùa giỡn nữa, cậu đem toàn bộ giấc mơ tối qua kể lại.

Mập nghe xong thì đờ đẫn cả người: "Còn... còn có thể như thế này sao?"

Lục Thanh Gia thản nhiên đáp: "Tất nhiên rồi. Nếu đã có lời nhắc bảo rằng đây là cái gọi là 'vòng sàng lọc', thì không thể nào không cho lối thoát."

"Cho dù ma quỷ mang lại sự đáng sợ lớn đến đâu, thì chắc chắn vẫn sẽ dựa theo một số quy tắc, lúc bắt đầu cả hai phía đều đứng trên cùng một vạch xuất phát."

"Thực tế, qua tối hôm qua tôi đã chắc chắn, cái gọi là 'sàng lọc' này thật ra dễ vượt qua thôi. Chỉ cần ngay từ đầu giữ cảnh giác, đừng rơi vào bẫy để biến thành kẻ bị động, coi sự tồn tại của ma quỷ bằng tâm thái bình thường. Bởi vì đối phương thậm chí không thể chủ động cướp tiền của cậu, còn cậu thì có thể chuyển giao tiền âm phủ để tìm trợ giúp. Xét ra thì vốn liếng trong tay cậu cũng đâu có ít."

Mập cảm thấy mình đang bị sỉ nhục toàn diện, hơn nữa chứng cứ rành rành.

Cậu ta nổi giận: "Cậu nói thì dễ lắm! Đó là quỷ đấy, quỷ thật sự hẳn hoi, chứ đâu phải mấy mụ già chuyên ăn vạ ngoài đường. Thử nghĩ xem, mở nắp bồn cầu ra mà thấy một cái đầu thò lên, cậu xử lý kiểu gì?"

Lục Thanh Gia tỉnh bơ: "Xịt nước cho tỉnh rồi bảo bà ta đổi chỗ khác chứ sao. Rình đàn ông đi vệ sinh cũng là vô đạo đức mà."

Mập: "Cậu... có lắp camera trong nhà tôi không đấy? Nói cho cậu biết, lúc đó tôi không phải bị dọa sợ đến tè ra đâu, tôi tuyệt đối không giống như cậu nghĩ đâu."

Lục Thanh Gia: "..."

Mập bị ánh mắt cậu nhìn chằm chằm đến mức không còn giữ nổi mặt mũi, bèn vội vàng đổi chủ đề.

"Thế cậu thoát ra kiểu gì? Cái trạm xe đó tôi cũng từng mơ thấy, tối hôm trước tôi chẳng phòng bị nên bị lừa mất hai trăm, quanh đó lại chẳng có chỗ nào trốn. Có chạy đi xa mấy cuối cùng cũng bị kéo về gần trạm, cậu làm sao mà thoát được?"

"Thì tôi tỉnh lại chẳng phải là thoát ra rồi sao?" Lục Thanh Gia đáp: "Lúc lão chủ đang lấy đồ, tôi leo lên quầy thu ngân, ngửa đầu ngã xuống đất, thế là dễ dàng tỉnh lại."

Mập ngây người, còn có cách này à? Rồi cậu ta mừng rỡ nói: "Thế thì mụ già đó giờ đang bị giam giữ, chẳng phải nghĩa là tôi đã an toàn rồi sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!