Mấy người chơi bước vào phó bản này, tính ra còn chưa đầy một ngày, nên đối với Lục Thanh Gia tất nhiên chẳng thể coi là đồng đội gì.
Huống hồ vừa rồi bọn họ nhiều người như vậy, thế mà trước đó đối với chuyện vốn rõ ràng là trong một khu chung cư vốn không có người thuê lại xuất hiện vài cô gái xinh đẹp lại chẳng ai mảy may nghi ngờ. Điều này chứng tỏ phó bản lần này phải đối mặt với một tồn tại cực kỳ khó nhằn.
Đi thì chắc chắn phải đi xem, ít nhất cũng phải xác nhận tên mặt trắng kia còn sống hay chết, từ đó suy đoán ra manh mối khác.
Nhưng trước khi lên, từng người chơi vẫn tranh thủ làm đủ loại chuẩn bị.
Mượn cớ đùa giỡn để đuổi vị trợ lý đạo diễn đi, mấy người tạm thời liên minh, lộ cho nhau biết chút ít con ái chủ bài để tiện phân công sức chiến đấu.
Thương lượng cò kè thêm mấy vòng, đến khi xuất phát thì nếu đổi lại người thường chắc đã sớm toi đời rồi.
Họ rón rén lên đến tầng năm, dừng lại trước cửa 503. Có người chơi thính lực tốt ghé tai áp sát cửa cẩn thận lắng nghe, rồi quay đầu lắc lắc.
Cuối cùng có kẻ lấy hết sức bình sinh, mỗi người nắm chặt bùa chú hoặc đạo cụ phòng thân trong tay, một cước đá bật cửa.
Nhưng chờ đón họ lại không phải bất cứ tình huống nào họ đã tưởng tượng.
Không phải tên mặt trắng nằm chết thảm trong vũng máu, cũng không phải mấy nữ quỷ lộ nguyên hình hung tợn nhìn chằm chằm, càng không phải căn phòng trống rỗng chết lặng.
Thế nhưng, bọn họ lại thà đối diện một trong những tình huống trên còn hơn.
Bởi cảnh tượng trước mắt là... tên mặt trắng kia đang được mấy cô gái vây quanh, cười nói vui vẻ, đủ loại hầu hạ.
Một cô gái đứng hơi xa, ánh đèn bàn trong phòng bị dùng làm đèn chiếu tạm thời, mặt trắng đang cầm một cái máy ảnh chẳng biết moi từ đâu ra, chĩa về phía cô để chụp hình.
Mấy cô khác thì kẻ quạt mát, kẻ xoa bóp, kẻ dâng ghế, hệt như đang hầu hạ hoàng đế, đúng chuẩn giấc mộng đàn ông——
Con mẹ nó!
Nếu mấy cô gái kia vẫn còn là dáng vẻ họ thấy ngoài hành lang, có khi bọn họ còn hoài nghi bản thân nghĩ sai, rằng người ta không phải quỷ mà là người sống.
Hoặc đoàn phim giao nhầm lịch trình, hoặc kịch bản phó bản phức tạp hơn, thậm chí mấy cô kia là diễn viên quần chúng nghe ngóng được tin đoàn phim mở máy mà tìm cách chen chân vào.
Nhưng lúc này, mấy cô gái đều toàn thân máu me be bét, vết thương trí mạng khắp nơi rách toạc, hoặc là cổ, hoặc là ngực, hoặc là đầu, đều sâu hoắm đến mức lộ cả xương.
Cho dù trên người họ là váy ngủ ren gợi cảm, vóc dáng nuột nà phô bày không sót, nhưng trong cảnh máu tanh thế này thì ai còn tâm trí mà ngắm.
Không—— vẫn có một tên ngốc còn hứng thú.
Ban đầu mọi người tưởng tên mặt trắng họ Lục kia cũng bị ảo giác của mỹ nhân mê hoặc, chỉ lo tán gái nên chẳng hề biết mình đang đối mặt với thứ gì.
Ai ngờ lại nghe cậu vừa bấm máy vừa liên tục nói: "Động tác rất tốt, biểu cảm, biểu cảm bi thương thêm chút nào."
"Ừm, không tồi, thử lại một lần, tư thế chết của cô thật đẹp. Nghĩ đến điều cô hối tiếc nhất trước khi chết, nhập tâm vào cảm xúc bi thương, đúng, chính là ánh mắt đó. Thêm mấy tấm nữa."
Đám người chơi nghe vậy đều ngẩn ra: Má nó, chẳng lẽ là một tên b**n th**?
Thậm chí cậu còn ghét bị bọn họ làm phiền.
Một cô gái cổ bị cứa một nhát quay đầu nhìn, mấy người chơi lập tức toàn thân căng thẳng, chuẩn bị nghênh chiến.
Thế nhưng đối phương chẳng hề có ý tấn công, ngược lại còn tỏ vẻ cực kỳ chán ghét: "Có thể đóng cửa giùm từ bên ngoài không? Các người thật sự rất phiền, nửa đêm nửa hôm đá cửa làm gì? Tới gây rắc rối à?"
"Không, không, nào dám chứ." Mấy người chơi vội vàng cụp đuôi đóng cửa lại, đứng ngoài hành lang mà nghi ngờ nhân sinh.
Mà sự tình tại sao thành ra thế này, phải tua ngược lại nửa tiếng trước.
Khi nghe có mỹ nhân trở về phòng 503, Lục Thanh Gia liền đến thăm, chỉ là cậu gõ cửa đàng hoàng và được mời vào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!