Bà Lý kéo nữ quỷ băng đi, giống như tiền bối dẫn dắt đàn em vụng về, hai con quỷ ngoan ngoãn nghe lời vô cùng.
Khiến mấy người chơi nhớ lại từ lúc vào trò chơi đến giờ đã gặp toàn những thứ âm u hung tợn, lập tức chỉ muốn khóc vì thấy bất công.
Xem ra, cả tòa khách sạn này, dù trong sáng hay tối, tất cả đều đã nằm trong tay Lục Thanh Gia rồi nhỉ?
Dù sao thì nếu ngay cả nữ quỷ băng cũng không thoát được mấy lời dỗ ngọt của cậu, thì ngoài họ Hác, chẳng có ma quỷ nào trong khách sạn này là lại không thích cậu cả.
Còn họ Hác thì xét về thời gian hóa quỷ lẫn mức độ oán khí tích tụ, trong đám ma quỷ cũng là kẻ đơn độc, yếu thế.
Trong lòng vừa chua xót, bọn họ cũng thật sự nhìn thấy ánh sáng của việc thông qua phó bản này, dù mới chỉ đi chưa được nửa thời gian.
Sau khi lại phun thêm một đống rắm cầu vồng, năm người quay về phòng, trong phó bản trò chơi Kinh Dị này, đêm nay ngủ một giấc ngon lành hiếm có.
(*)Rắm cầu vồng: Mấy lời khen, nịnh nọt thái quá vô nghĩa =))
Còn Lục Thanh Gia thì một mình đi đến căn phòng đang giam giữ quản lý Hác, nói với nhân viên trực đêm bên cạnh: "Cậu đi nghỉ đi, để tôi canh, vừa hay tôi trực ca đêm."
Đối phương rời đi, Lục Thanh Gia lấy chìa khóa mở cửa ra, nhìn thấy quản lý Hác bị trói bằng dây rút nylon ở đầu giường.
Sắc mặt hắn ta trông rất tệ, mới bị giam vài tiếng mà vì lo lắng và hoảng sợ đã khiến cả người tiều tụy, rõ ràng cũng chẳng ngủ được.
Nhìn thấy Lục Thanh Gia bước vào, trên mặt hắn ta hiện rõ sự căm hận.
Trong mắt hắn ta, vốn dĩ đang có cơ hội phát tài to trước mắt, những ngày ăn sung mặc sướng đã gần kề.
Thế nhưng tất cả đều tại tên họ Lục này, lắm mồm lắm miệng, cứ đào bới đến cùng, khiến hắn ta rơi vào cảnh tương lai mịt mù.
Ánh mắt quản lý Hác như muốn ăn tươi nuốt sống Lục Thanh Gia, quai hàm căng chặt, nghiến răng nghiến lợi: "Mầy còn có mặt mũi đến gặp tao à?"
Lục Thanh Gia mỉm cười, kéo ghế ngồi xuống cạnh giường: "Là đồng nghiệp, tôi biết tối nay chắc chắn anh lo lắng đến mất ngủ, nên tới an ủi một chút thôi."
Sắc mặt quản lý Hác lập tức khó coi như thể vừa nuốt phải phân còn bị sặc, xấu hổ không để đâu cho hết.
Hắn ta không nhịn được, nâng cao giọng quát: "Họ Lục, đừng tưởng tao đây xui xẻo thì mày có thể ngon lành yên ổn! Mới đi làm ngày đầu đã có người chết, mày nghĩ mình còn leo lên nổi nữa à?"
"Mẹ kiếp, cả ngày lắm chuyện, chọc ngoáy này nọ, vạch trần tao thì mày được lợi gì? Có tiền cầm à hay có chức ngồi? Hay chờ cảnh sát phát cho mày huy hiệu công dân gương mẫu?"
"Một người trưởng thành thì thực tế chút đi có được không? Con nhỏ Chu Hiểu Mai đó chẳng phải tao muốn giết nó, tao chỉ cảnh cáo nó đừng có ba hoa thôi. Nó cứ lì lợm lượn vòng vòng trong văn phòng, tự nó không cẩn thận ngã xuống, tao cũng oan lắm chứ bộ."
"Các người, mẹ kiếp, từng đứa từng đứa đều chống đối tao phải không? Tao rốt cuộc đắc tội gì với chúng mày hả? Chẳng lẽ tao sinh ra đã là người xấu chắc? Ông đây vốn đâu có muốn, đều do chúng mày tự chuốc lấy thôi!"
Loại người này, Lục Thanh Gia gặp nhiều rồi. Bản tính ích kỷ, tham lam, hẹp hòi, lại không có chút tự nhận thức nào, chuyện gì cũng có thể ngụy biện theo hướng có lợi cho mình.
Đến cả giết người, cũng có thể đổ cho con dao đâm tới mà đối phương không biết tránh, tuyệt đối sẽ không cho rằng lỗi nằm ở bản thân.
Thứ bản năng ích kỷ của con người, hắn ta phô bày ra một cách tr*n tr**, không chút mỹ cảm nào.
Nghe vậy, Lục Thanh Gia không hề tỏ ra phẫn nộ, chỉ bất đắc dĩ nhún vai: "Quản lý Hác, tin tôi đi, tôi thật sự không hề có ý nhắm vào anh."
Quản lý Hác lập tức lộ ra vẻ mặt "giả nhân giả nghĩa, quỷ mới tin cậu", thì nghe Lục Thanh Gia nói tiếp: "Bởi vì anh không xứng."
"..." Quản lý Hác sững sờ, mặt mũi như vừa bị người ta đấm một cú.
Lục Thanh Gia còn kiên nhẫn giải thích: "Cái gọi là 'nhắm vào', tiền đề là đối phương phải ngang hàng, thậm chí hơi xuất sắc hơn mình. Trong mắt tôi, quản lý Hác chỉ nhỉnh hơn một con giòi vừa chui từ hố phân ra một chút thôi."
"Thế nên cái kiểu nhắm vào ấy tuyệt đối không tồn tại. Anh thử nghĩ xem, có ngày nào anh rảnh rỗi mà cứ chăm chăm để ý một con sâu, chỉ vì nó ăn nhiều thêm một miếng phân mà nổi giận, muốn xử lý nó không?"
Từ chiều hôm qua kể từ khi xuất hiện trong khách sạn, ấn tượng người này mang lại luôn là tuấn tú tao nhã, phong thái ung dung. Mỗi hành động cử chỉ đều như gió xuân ấm áp, cứ như công tử nhà giàu được giáo dưỡng từ nhỏ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!