Chương 11: Ải 1(4): Hệ thống trẻ trâu

Trước khi vào trò chơi, tất cả người chơi đều cho rằng dưới mối đe dọa kh*ng b* sinh tử, mọi người đều bình đẳng.

Dù ngoài đời có giàu có, xinh đẹp hay thuộc tầng lớp thượng lưu trong xã hội thì cũng chẳng liên quan đến trò chơi.

Ngược lại, những lợi thế nguyên thủy của cá nhân như thể lực, trí tuệ, dũng khí, và khả năng giữ được sự tỉnh táo khi đối diện với nỗi sợ hãi mới chính là điều kiện cần để vượt ải.

Ấy thế mà lúc này, mấy người chơi lại chỉ hận cha mẹ không sinh cho mình một gương mặt đẹp.

Mới được bao lâu đâu? Từ chiều bước vào trò chơi đến giờ, tính cả thảy mới mười hai tiếng, vậy mà thằng nhóc kia tán tỉnh vài câu, đến cả quỷ cũng quyến rũ được, thậm chí đến vòng đòi mạng buổi tối mà còn có thể dựa vào quan hệ để thoát thân?

Đối diện với Lục Thanh Gia

- người có thể coi là đã cứu bọn họ một lần nhưng cách xử lý thì khiến người ta nghẹt thở

- mấy người chơi chỉ biết cười gượng đầy khâm phục.

Anh chàng đeo kính lên tiếng: "Anh bạn, tôi cũng muốn học, có kênh đăng ký không vậy?"

Lúc này nữ quỷ đã rời đi, bầu không khí cũng thoải mái hơn, cái dáng chạy trối chết ban nãy của anh chàng đeo kính lập tức bị khinh bỉ.

Một người chơi nữ khẽ cười khẩy: "Thôi đi, cùng một câu nói, soái ca nói ra khác hẳn với cái đống rác rưởi như anh nói ra nhé."

"Đúng đó, nếu tôi là nữ quỷ thì cũng chẳng thèm để mắt tới kẻ vừa kéo quần vừa chạy trốn như anh đâu."

"Anh em à, thôi bỏ đi? Mánh thì học được, nhưng anh có thể nói chuyện với nữ quỷ mà không tè ra quần không?"

Một phen mỉa mai khiến tên đeo kính không ngẩng nổi đầu, nhóm nhỏ trước đó ngấm ngầm lấy hắn làm đầu lập tức trở mặt, lúc này đều bu quanh Lục Thanh Gia nịnh bợ.

Bản lĩnh vượt ải của Lục Thanh Gia hoàn toàn khiến mọi người tâm phục, chí ít thì khả năng trấn an nữ quỷ kia đủ để bọn họ tranh nhau lấy lòng.

Lục Thanh Gia thì chẳng trông mong những người chơi này giúp ích được gì, nhưng vẫn để bọn họ từ ngày mai bắt đầu, ban ngày cố gắng tản ra quan sát mọi động tĩnh trong sơn trang.

Dù mấu chốt của phản ứng dây chuyền Lục Thanh Gia đã xác định tám, chín phần là nằm ở quản lý Hác, nhưng chi tiết thì phải theo thời gian mới nhìn rõ được toàn cảnh.

Đuổi mấy người chơi về phòng nghỉ ngơi, bọn họ vì trong phòng vừa mới xảy ra chuyện ma quái nên năn nỉ Lục Thanh Gia đổi phòng khác, cậu cũng đồng ý.

Sáng hôm sau bầu không khí trong nhà ăn hết sức nặng nề, đa số mọi người đều có sắc mặt tiều tụy, hồn vía lạc đâu đó mà ăn sáng.

Lúc này bão tuyết đã phong kín núi, cả sơn trang biến thành hòn đảo cô lập, vốn dĩ môi trường đã khiến người ta bất an, nay lại có thêm người mất mạng, chẳng mấy ai có thể vô tư mà không để tâm.

Sau bữa sáng, nhiều người không có tâm trạng vui chơi ngoài trời, phần lớn đều quay lại phòng ngủ bù, khiến cả sơn trang trở nên vắng lặng.

Lục Thanh Gia tối qua ngủ không bao lâu, tinh thần tuy ổn nhưng cậu không định tiếp tục tiêu hao sức lực. Hơn nữa nếu cậu cứ canh chừng, vài vụ giao dịch ngầm cũng không tiến hành được, nên cậu cũng quay về phòng.

Tỉnh dậy đã là giữa trưa, lúc này lẽ ra nhà ăn phải phục vụ bữa trưa rồi, nhưng khi Lục Thanh Gia xuống thì nhân viên mới bắt đầu bày bàn, bếp cũng vừa mới bắt đầu nấu nướng.

Cậu khẽ nhướng mày, gọi một nhân viên lại hỏi: "Chuyện gì thế? Sáng nay khách hầu như chẳng ra khỏi phòng, lẽ ra không đến mức bận rộn mà trễ bữa ăn chứ?"

Cô nhân viên vừa nhìn thấy Lục Thanh Gia liền như tìm được chỗ dựa, ấm ức nói: "Là quản lý Hác, sáng nay ngài ấy đột nhiên gọi toàn bộ nhân viên tập trung lại, nói là có khách bị mất đồ quý trong phòng số XX, ảnh hưởng rất xấu, nên kiểm tra từng người một."

"Sáng nay vốn đâu có khách nào ra ngoài? Mọi người cũng rảnh, cơ bản đều biết ai ở đâu, quản lý Hác hỏi đến khoảng thời gian đó thì ai cũng có chứng nhân ở chỗ khác, chỉ có Tiểu Mai là ấp úng chẳng nói được gì, thế là bị quản lý Hác dẫn đi, vì vậy mới trì hoãn đến tận bây giờ."

Nghe xong, trong đầu Lục Thanh Gia liền vang lên một giọng nói hả hê:[Hơ hơ! Chợp mắt một giấc mà bỏ lỡ không ít tình tiết rồi đấy nhé?]

Lục Thanh Gia chỉ bật cười, rốt cuộc cũng hiểu vì sao với tư cách là ông trùm của trò chơi Kinh Dị này, ai ai cũng thích bắt nạt nó. Thật sự là ngốc đến mức tự dâng mình lên, không lừa một phen thì chẳng ra dáng gì cả.

Cậu đối thoại trong đầu với trò chơi: "Phòng số XX chẳng phải chính là nơi họ Hác lén lút mò ra lúc nửa đêm sao? Trong mắt chúng tôi – những người chơi – căn phòng đó vốn không có ai ở."

"Nhưng nghĩ kỹ thì, cho dù là vợ chồng cũng đâu thể để người ta nằm chung giường với xác chết chứ? Khách sạn ngoài việc đưa những vị khách sợ hãi sang tầng khác, chắc chắn còn phải sắp xếp cho chồng bà Lý một phòng mới."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!