Lục Tập sống lại trở về cũng không gây ra sóng gió gì lớn.
Dù sao ông cũng là người được hồi sinh theo đúng trình tự quy định, nên quy tắc cũng sẽ tự động chỉnh sửa những dấu vết trong hiện thực tương ứng.
Ngôi mộ ở mảnh đất phong thuỷ sau núi kia còn chẳng cần Lục Thanh Gia tự tay dọn dẹp, đã biến mất không còn tăm hơi, cứ như chưa từng tồn tại.
Trong ký ức của những người hàng xóm xung quanh, Lục Tập đã giao cửa hàng cho Lục Thanh Gia sau khi cậu tốt nghiệp đại học, rồi tự mình ra nước ngoài để đào tạo kỹ thuật thêm.
Giờ học thành tài rồi quay về, đó là chuyện đương nhiên.
May mà trước kia cuộc sống của Lục Tập vốn đã đơn giản, kín tiếng, ngoài mấy người ở quê thì gần như chẳng có bạn bè thân thiết, nên lần này ông về nước cũng không bị nhiều người đến quấy rầy.
Chỉ có nhân viên trong nông trại, nhất là mấy nhân viên trẻ được Lục Thanh Gia tuyển sau khi tiếp quản, thì đúng là sốc nặng.
Tiểu Vy và những người khác giúp mang thức ăn lên, sau khi ra khỏi phòng riêng thì tụm lại thì thầm——
"Trời ơi, đây là ông chủ lớn trong truyền thuyết sao? Đẹp trai quá!"
"Có gì đâu mà ngạc nhiên? Nhìn mặt ông chủ thôi là biết gen nhà họ ghê gớm cỡ nào rồi."
"Gen gì mà gen, đây là huyền học đấy! Ông chủ là nam châm hút mỹ nhân, chỉ cần đứng đó thôi là xung quanh toàn trai xinh gái đẹp xúm lại."
Lúc này, một nhân viên lớn tuổi đã làm hơn mười năm liền nói: "Vẻ ngoài của ông chủ lớn mười mấy năm không thay đổi chút nào. Hồi đó mới về, cô gái nào trong làng mà chẳng muốn gả cho ông ấy?"
"Hồi đó có một nhà mở xưởng, chơi bời lăng nhăng bên ngoài, tự cho mình là có tiền có thế, còn muốn cưỡng ép gả con gái mình cho ông ấy nữa cơ."
"Còn có chuyện này á?" Mấy cô gái trẻ giật mình: "Rồi sao, rồi sao nữa?"
Họ mới đến đây làm việc vài năm nay, luôn cảm thấy nơi đây phong cảnh tươi đẹp, nhịp sống thư thả, phong tục làng quê chất phác, nên thật sự không biết trước đây nơi này từng nghèo khó, dân cũng chẳng dễ chơi chút nào.
Nhân viên lớn tuổi cười nói: "Haiz, cũng không nhìn xem ông chủ lớn có bản lĩnh thế nào. Cả nhà đó vào trong tù rồi, đến giờ vẫn chưa ra đâu."
Đang tám chuyện thì thấy nhà tài phiệt bước vào từ bên ngoài.
Tiểu Vy cười chào: "Cậu Phó đến ạ?"
"Gia Gia đâu?"
"Đang ăn cơm, hôm nay cậu của ông chủ mới từ nước ngoài về."
Nhà tài phiệt nghe xong lập tức sáng mắt, đây chẳng phải cơ hội hiếm hoi để lấy lòng người nhà à?
Nghĩ đến mình tướng mạo đường hoàng, gia thế trong sạch, chắc chắn được lòng trưởng bối hơn Chung Lí Dữ xuất thân không rõ ràng kia.
Thế là hắn liền vội vàng lôi ra một đống quà tặng thích hợp để thăm nhà từ không gian, rồi gõ cửa phòng riêng.
Mới gặp mặt đã cực kỳ niềm nở với Lục Tập, hận không thể lập tức gọi theo Lục Thanh Gia một tiếng "cậu ơi".
Chung Lí Dữ vì có mặt trưởng bối nên không tiện thất lễ, chứ nếu không thì với tính anh, đã sớm giống hai lần trước, túm cái tên này lại vo tròn rồi quẳng xuống biển cho rồi.
Lục Tập vốn là người thật thà, lại chậm tiêu trong chuyện tình cảm, tính tình thì cứng nhắc. Giờ còn chưa phân biệt được rốt cuộc Chung Lí Dữ hay Âu Dương Bạch mới là người yêu của cháu mình, thì đã xuất hiện thêm một Phó Thú vừa vào cửa đã tỏ vẻ nịnh nọt khắp nơi.
Từ sau lần ra khỏi phó bản ấy, Phó Thú cũng thăng lên thành người chơi cấp cao. Gần đây Lục Thanh Gia liên tục vào phó bản để tăng sức mạnh, vốn dĩ Phó Thú còn thong thả, giờ cũng dấy lên cảm giác cấp bách.
Hiện giờ tiến độ của hắn cũng không kém Lục Thanh Gia bao nhiêu, nên thực lực cũng rất đáng gờm.
So với sự kiềm chế của chính cung Chung Lí Dữ, thì kẻ muốn đào góc tường nhà người ta này lại càng nịnh hót hơn.
"Tiền bối Lục, ngài ăn cái này đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!