*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
"Mập!" Lục Thanh Gia rót một cốc nước ấm đặt lên bàn, cẩn thận vỗ vai đối phương: "Cậu không sao chứ?"
Nếu là thường ngày, kiểu khách sáo quan tâm này tuyệt đối sẽ không xuất hiện giữa đám bạn chí cốt. Con heo này hễ vừa tới là tự động chạy thẳng ra tủ lạnh kiếm đồ ăn, chỉ sợ đồ không đủ, nào cần Lục Thanh Gia phải tiếp đãi.
Nhưng bây giờ dáng vẻ của Mập rõ ràng rất bất thường, hốc mắt trũng sâu, tinh thần tiều tụy, cả người như chim sợ cành cong, thần kinh căng thẳng.
(*)Chim sợ cành cong: là một thành ngữ miêu tả những người đã từng bị tổn thương nên luôn sợ hãi, nghi hoặc khi gặp hoàn cảnh tương tự. Thành ngữ này bắt nguồn từ câu chuyện về một con chim từng bị trúng tên, sau đó chỉ cần nhìn thấy một cành cây cong, nó cũng hoảng sợ đến chết.
Điều quan trọng nhất là, tháng trước gặp nhau còn hơn hai trăm cân, mà nay gầy tong teo, gầy đến mức lộ xương, chẳng khác nào thây ma.
(*)200 cân TQ bằng 100kg.
Nếu không phải từ nhỏ lớn lên cùng nhau, đến hóa thành tro cũng còn ngửi ra cái mùi hôi quen thuộc ấy, thì Lục Thanh Gia căn bản chẳng dám tin cái bóng dáng như quỷ trước mặt lại chính là bạn nối khố của mình.
Cậu thở dài, hận sắt không thành thép mà nói: "Tôi đã nói rồi, ổ cứng cả 1T dữ liệu thì quá nhiều, lúc đó bảo cậu xóa bớt, giờ thì thấy chưa——"
"Cút!" Mập đỏ mắt quát: "Ông đây có chết cũng phải mang cả cái ổ cứng xuống mồ!"
Lục Thanh Gia cười khẩy: "Thế thì khỏi cần, anh em một nhà, đốt cho cậu mười mấy người giấy cũng chẳng phải chuyện khó. Cao thấp mập gầy, không phân giống nòi, đảm bảo cậu khỏi phải tự cung tự cấp."
Mập sững lại: "Ờ nhỉ, nghĩ vậy thì cũng không phải chuyện xấu hoàn toàn."
Lục Thanh Gia liền xoay giọng: "Nhưng tôi chỉ đốt toàn đàn ông."
Cảnh tượng sau khi chết lại bị đám đàn ông cao to vây quanh khiến Mập rùng mình nổi da gà: "Cậu có thôi ngay cái kiểu lần nào cũng tống cho tôi mấy thứ cậu thích mà tôi thì ghét không? Tôi giữ đồ miễn phí cho cậu mà còn phải mang ơn nữa à?"
Thấy Mập cuối cùng cũng khôi phục được chút tinh thần, Lục Thanh Gia mới nghiêm túc hỏi: "Rốt cuộc cậu làm sao vậy?"
Nghe vậy, thần sắc vừa mới giãn ra của Mập lại căng chặt, sau đó run run rút từ túi ra mấy tờ tiền trăm tệ...
Ban đầu Lục Thanh Gia còn định hỏi thẳng, có phải Mập biết mình chẳng còn sống được bao lâu nên mới đặc biệt giao lại chút "di sản" cuối cùng hay không. Nhưng lời chưa kịp nói ra, cậu đã phát hiện mấy tờ tiền kia dù màu sắc, chất liệu chẳng khác gì tiền thật, thế mà phía trên lại in rõ mấy chữ[Ngân hàng Minh Phủ XX].
Lục Thanh Gia rút một tờ lên soi kỹ, nếu không phải mấy chữ kia, thì đúng là giả mà y như thật, khó ai phân biệt nổi.
Mập mặt mày ủ rũ, khóc lóc tang thương rồi bắt đầu kể lại đầu đuôi.
Tốt nghiệp đại học xong, Lục Thanh Gia thừa kế tài sản của cậu ruột, mở một nông trại sinh thái du lịch ở vùng quê phong cảnh hữu tình. Còn Mập thì ở lại thành phố, làm giáo viên tiểu học.
Mùa hè năm nay, tức đầu tháng trước, Mập dẫn mấy đồng nghiệp đến chỗ cậu chơi.
Hôm đó ra hồ câu cá, cậu ta xuống nước bơi rồi suýt chết đuối, may mắn được cứu về. Khi ấy chỉ coi là một phen hú vía, mọi người mắng cậu ta một trận, cảnh cáo rồi bỏ qua, kể cả Mập cũng chẳng mấy để tâm.
Nhưng từ tuần trước, ác mộng bắt đầu. Trong mơ, trên người cậu ta bỗng dưng xuất hiện một khoản tiền, nhưng đêm nào cũng có một bà lão tìm đủ cách tới đòi tiền. Tiền hao một phần, thân thể cậu ta liền yếu đi một phần.
Mà sự suy yếu này hoàn toàn không thể giải thích, không chỉ là tinh thần sa sút, mà ngay cả thân thể cũng gầy rộc đi thấy rõ.
Nói cách khác, cậu ta từ một người mập hơn hai trăm cân biến thành cây sào như bây giờ, không phải trong hơn một tháng như Lục Thanh Gia nghĩ, mà chỉ trong vỏn vẹn vài ngày ngắn ngủi.
Mập vừa nói vừa bật khóc: "Sáng hôm đó tôi tỉnh dậy, thấy mình gầy đi hơn ba chục cân, còn mừng lắm. Ai ngờ vừa thò tay vào túi lại lôi ra một xấp tiền, y hệt số còn lại trong giấc mơ."
Đến lúc ấy, có ngốc thế nào cũng phải hoảng hồn. Trải qua mấy ngày như nước sôi lửa bỏng, cuối cùng Mập cũng hiểu ra.
"Đám tiền này chính là mạng sống của tôi. Nếu tiêu hết rồi, chắc tôi cũng đi đời luôn." Mập rối loạn, ôm đầu tuyệt vọng: "Tôi cũng nghĩ sẽ cố thủ giữ cho bằng hết, nhưng muộn rồi anh em ơi."
"Mụ già đó mỗi ngày lại càng mạnh, càng dữ. Lúc đầu chỉ xuất hiện trong mơ, giờ thì lúc nào cũng có thể thấy. Trên đường, trong gương, dưới gầm giường... tối qua tôi mở nắp bồn cầu đi ỉa còn thấy bả nữa. Lần nào cũng há mồm đòi tiền."
"Nếu cứ tiếp tục thế này, tôi không chết thì cũng hóa điên mất." Mập run rẩy nói tới đây, nhìn chằm chằm vào Lục Thanh Gia: "Dạo này trong đầu tôi cứ văng vẳng có tiếng nói, bảo rằng tôi phải chịu khổ nạn này, tất cả là do cái lần suýt chết đuối trước đó mà ra."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!