Chương 9: (Vô Đề)

Số điện thoại di động là do Cố Sâm Vũ mạnh dạn hỏi xin Giản tiểu thiếu gia lúc hai người chia tay tối qua.

"Cậu nhìn xem, chúng ta cũng đã có tình giao hảo cùng đi chung một chiếc xe điện nhỏ rồi, cậu sẽ không tiếc cả số điện thoại cho tôi đấy chứ?" Cố Sâm Vũ chắp hai tay lại, làm một động tác trước ngực.

Giản Vân Xuyên: "Anh đang múa may cái gì vậy?"

"Trái tim tan vỡ đấy." Cố Sâm Vũ lại diễn lại màn bẻ tim bằng tay không: "Cậu nghe thấy tiếng "rắc" không?"

Giản Vân Xuyên: "…"

Cạn lời thì cạn lời, nhưng cậu vẫn đọc ra một dãy số.

Cố Sâm Vũ nhanh chóng nhập dãy số đó vào điện thoại, nhưng khi gọi đi thì lại là giọng điện tử lạnh lùng: "Xin lỗi! Thuê bao quý khách vừa gọi hiện đang bận…"

Cố Sâm Vũ: "Cậu chặn tôi rồi à?"

Giản Vân Xuyên dùng ánh mắt để trả lời tất cả.

"Cậu mau đem tôi ra khỏi danh sách đen trước đi." Cố Sâm Vũ vẻ mặt chân thành: "Tôi hứa, sẽ không sử dụng quyền lực gọi điện cho cậu trước. Cậu thấy khi nào thích hợp, thì chủ động liên lạc với tôi đến lấy Tiểu Lam, được không?"

Lúc đó Giản tiểu thiếu gia không đưa ra câu trả lời rõ ràng, chỉ lạnh lùng tiễn anh ra cửa bắt taxi.

Bây giờ xem ra, sau đó cậu ấy vẫn đã kéo mình ra khỏi danh sách đen rồi.

"Alo, Giản Vân Xuyên." Cố Sâm Vũ háo hức bắt máy.

"Ừm, là tôi." Đầu dây bên kia truyền đến một giọng nói trầm thấp và lạnh lùng.

Giọng nói êm tai truyền qua sóng điện thoại trở nên có từ tính hơn, nghe khiến tai Cố Sâm Vũ có cảm giác ngưa ngứa.

Nhưng hiển nhiên điều mà anh quan tâm nhất lúc này lại là chuyện khác: "Tiểu Lam của tôi sạc đầy điện chưa? Khi nào tôi có thể đến đón nó?"

"Anh khi nào rảnh?" Giản Vân Xuyên đang ngồi trên chiếc xe điện nhỏ, đôi chân dài tùy ý chống trên mặt đất, ngón tay thon dài mạnh mẽ móc vào chìa khóa xe.

"À cái này…" Cố Sâm Vũ ngước mắt lên nhìn, nhìn đống tài liệu chất cao như núi trên bàn tổng giám đốc, giọng nói háo hức chùng xuống: "Tôi cũng không biết nữa, ngao…"

"Sao thế?" Giản Vân Xuyên lập tức nhận ra tâm trạng của anh không đúng: "Hôm nay anh đang ở đâu?"

"Hôm nay tôi ở công ty." Cố Sâm Vũ lăn một vòng trên sofa, giọng nói rũ rượi không chút sức sống.

Giản Vân Xuyên: "Công ty nào?"

"Công ty của chính tôi chứ công ty nào!" Cố Sâm Vũ cao giọng: "Cậu không biết tôi có công ty riêng à?"

Giản Vân Xuyên không đáp lời.

"Này, cái này tôi phải phổ cập kiến thức cho cậu rồi!" Cố Sâm Vũ đột nhiên lại trở lên hứng thú, thuần thục trôi chảy đọc thuộc lòng thông tin thương hiệu: "Công ty TNHH Quốc tế Samy, công ty con thuộc sở hữu hoàn toàn của Tập đoàn Đằng Phi, là một công ty thương hiệu thời trang tổng hợp tích hợp thương hiệu, nghiên cứu và phát triển, thiết kế, sản xuất, phân phối, công ty được thành lập vào—"

"Dừng." Giản Vân Xuyên kịp thời ngắt lời anh: "Không hứng thú nghe lịch sử phát triển công ty các anh, anh đến công ty làm gì?"

"Đến công ty thì còn làm gì nữa? Đương nhiên là đi làm rồi." Cố Sâm Vũ đứng dậy khỏi sofa, đi đến trước cửa sổ sát đất, nhìn xuống thành phố xa lạ này từ tầng cao nhất: "Không giấu gì cậu, tôi đang học cách làm một tổng giám đốc đạt tiêu chuẩn đây."

Giản Vân Xuyên: "…"

Cố Sâm Vũ cũng không cảm thấy ngại, tò mò hỏi: "Hôm nay cậu không đi làm à?"

"Ừm." Giọng nói đầu dây bên kia dường như trầm hơn một chút: "Anh biết rồi còn gì, tôi vẫn đang thất nghiệp."

Cố Sâm Vũ vỗ trán: À phải rồi, sao mình lại quên mất chuyện này nhỉ?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!