Chương 80: Lễ cưới hoành tráng

Mỗi năm đến mùa hè, Cố Sâm Vũ đặc biệt sợ nóng liền biến thành một chú chó con khát nước, ngày nào cũng thè lưỡi tản nhiệt.

Tiểu Cố Tổng bắt đầu từ chối mọi hoạt động ngoài trời không cần thiết, trong nhà, trong công ty, trong xe đều luôn bật điều hòa, thậm chí còn đưa ra phát biểu "chỉ có bật điều hòa mới miễn cưỡng sống được như vậy".

Tối hôm đó, Cố Sâm Vũ như thường lệ tan làm là về nhà, cuộn tròn trên ghế sofa phòng khách, vừa lướt mạng vừa đợi vợ yêu đi công tác về nhà.

Hai năm nay, phàm là những cuộc xã giao có thể từ chối anh đều từ chối sạch, các đối tác không biết chuyện còn trêu chọc Tiểu Cố Tổng giấu một cô vợ nhỏ xinh đẹp như tiên, mới khiến Tiểu Cố Tổng yêu nhà đến thế.

Đương nhiên, cũng có lời đồn không đáng tin cậy, nói là nhà Tiểu Cố Tổng có vợ hung dữ, hung lắm, buổi tối quá chín giờ là không cho vào nhà.

Không ngờ, bản thân Tiểu Cố Tổng lại vui vẻ với điều đó biết bao nhiêu.

Tám rưỡi tối, bên ngoài cửa vang lên tiếng động.

Hai mắt Cố Sâm Vũ sáng lên, lập tức ném điện thoại đi, nhảy khỏi sofa chạy về phía cửa.

Giống như một chú chó con nhiệt tình.

Giản Vân Xuyên không kịp cởi giày, đặt hành lý xuống đứng ở cửa, động tác thành thạo dang rộng vòng tay, ôm người vào lòng.

"Vợ yêu về rồi~" Cố Sâm Vũ như bạch tuộc bám chặt lấy đối phương, khuôn mặt lạnh băng cọ vào hõm cổ cậu, "Vợ ơi, em nhớ anh quá trời!"

Giản Vân Xuyên vừa từ bên ngoài nóng bức trở về, cái ôm này giống như ôm một cục đá nhỏ, lập tức cảm thấy thoải mái khắp người.

"Nhớ thế nào?" Khóe môi cong cong, cậu cúi đầu tìm môi đối phương.

Hai người tự nhiên trao nhau một nụ hôn dài, để giải tỏa nỗi nhớ nhung.

Một lúc lâu sau, Cố Sâm Vũ mới chịu buông vợ yêu nhà mình ra, lùi lại một chút, dùng ngón tay cái và ngón trỏ làm hình trái tim trên ngực, "Dùng chỗ này nhớ nè."

"Biết rồi." Giản Vân Xuyên vỗ mông anh một cái, giọng nói chứa ý cười, ẩn ý, "Lát nữa để anh kiểm tra xem, còn chỗ nào nhớ anh nữa không."

Hai người đã chung sống với nhau được hai năm, chuyện nên làm và không nên làm đều đã làm hết, hiểu rõ ánh mắt và động tác nhỏ của nhau, Cố Sâm Vũ lập tức hiểu được ám chỉ của đối phương.

Vành tai nhạy cảm đỏ bừng lên, nhưng biểu cảm của anh so với sự ngượng ngùng, lại thiên về sự mong đợi và kích động hơn.

Dù sao cũng xa nhau mấy ngày rồi, anh cũng rất nhớ vợ yêu nhà mình…

"Tối nay muốn ăn gì?" Giản Vân Xuyên thay dép lê, "Trong tủ lạnh còn gì không?"

"Hôm nay muộn rồi, nấu mì đơn giản thôi nhé?" Cố Sâm Vũ chủ động kéo vali, lon ton mang vào phòng ngủ, rồi quay lại bếp phụ giúp.

Hai năm nay, cơ hội Cố Sâm Vũ xuống bếp rất ít, một là vì vợ yêu nhà mình nấu ăn quá ngon, hai là cuối cùng anh cũng nhận ra, mình thực sự không có khả năng phát triển trong lĩnh vực nấu ăn, tốt hơn hết là đừng tra tấn vị giác của cả hai.

Thỉnh thoảng cao hứng nấu cho anh cả một bữa ăn, thì trong một khoảng thời gian đó, anh cả sẽ không đến nhà họ ăn chực nữa.

Rất nhanh, hai bát mì trứng cà chua xinh đẹp đã ra lò.

Vị chua ngọt của cà chua và vị béo thơm của trứng, hoàn toàn thấm vào sợi mì, mỗi sợi mì đều được bọc bởi lớp nước sốt đậm đà, rắc thêm một chút hành lá xanh non, ngon đến mức Cố Sâm Vũ l**m sạch cả đũa.

Bất kể nhà hàng bên ngoài có tinh tế và đắt đỏ đến đâu, trong lòng anh cũng không bằng bữa cơm Giản Vân Xuyên nấu, đây mới là hương vị thực sự của gia đình.

"Đừng l**m đũa." Giản Vân Xuyên nhấc hàng mi dài và dày lên, thấy động tác của anh, ánh mắt đột nhiên tối sầm xuống.

"Sao thế?" Cố Sâm Vũ không hề hay biết, đầu lưỡi đỏ mọng lại l**m môi một cách thỏa mãn, "Ngon quá đi mất hu hu~"

Giản Vân Xuyên nhìn chằm chằm anh, bất ngờ mở miệng: "Lại đây."

Cố Sâm Vũ mắt tinh ý phát hiện ra, trong bát đối phương còn hai ngụm nước dùng, lập tức chạy lon ton qua, "Nước dùng phải để em uống—á!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!