Cố Sâm Vũ theo bản năng ngửa người ra phía sau một chút, né tránh đôi mắt có sức sát thương cực mạnh đó, ánh mắt nhỏ bé của anh rơi xuống ngực Giản Vân Xuyên.
Phần ngực áo vest trắng đã bị rượu vang đỏ làm bẩn hoàn toàn, vết bẩn nhanh chóng lan rộng, anh có thiện ý đề nghị: "Hay là… Giản tiểu thiếu gia về nhà thay đồ trước đi?"
Mặc dù Tần Thăng đã rời khỏi, nhưng nhỡ đâu đối phương quay lại đánh úp thì sao? Dù sao bữa tiệc này cũng không quan trọng đối với Giản Vân Xuyên.
Giản Vân Xuyên không trả lời, tiếp tục dùng ánh mắt không thể phân biệt là vui hay giận, chăm chú quan sát khuôn mặt vừa xa lạ vừa quen thuộc kia.
Cố Sâm Vũ lại lộp bộp một cái trong lòng, nửa cảnh giác nửa bất lực giơ hai tay lên: "Vừa nãy tôi không hề chạm vào cậu đâu đấy nhé."
Khi theo dõi cuốn tiểu thuyết này, có lẽ vì hoàn toàn đứng ở góc nhìn của Chúa, lúc đầu anh chỉ cảm thấy hoàn cảnh của nhân vật thụ chính đáng thương, mấy lần ở thời khắc nguy cấp, anh đều hận không thể xông vào sách để bảo vệ Giản Vân Xuyên.
Nhưng không ngờ hai người thực sự gặp nhau, Giản Vân Xuyên không chỉ cao hơn anh, khỏe hơn anh, mà còn tùy tiện vặn anh thành một cái quẩy xoắn nhỏ xinh.
Bây giờ anh tuyệt đối không thể đắc tội với Giản Vân Xuyên nữa.
"Không nói anh chạm vào." Đôi môi xinh đẹp khẽ mở ra khép lại, Giản Vân Xuyên cuối cùng cũng thu lại ánh mắt dò xét của mình.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, cậu nâng tay phải lên, không nhanh không chậm cởi cúc áo vest trắng.
Sự chú ý của Cố Sâm Vũ, lập tức bị đôi tay gần như là tác phẩm nghệ thuật này thu hút.
Đôi tay của Giản tiểu thiếu gia thật sự quá hoàn hảo, thon dài, trắng ngần như sứ xương, giữa kẽ ngón trỏ có một nốt ruồi gợi cảm, nhưng những khớp xương rõ ràng và gân xanh nổi lên trên mu bàn tay, lại phô bày cảm giác mạnh mẽ của nam giới…
Cố Sâm Vũ đột nhiên nhớ lại cảm giác khi cổ bị bóp, không khỏi lén lút nuốt nước miếng.
Thôi đi, đôi tay này của Giản tiểu thiếu gia cũng như chính con người cậu ấy vậy, chỉ có thể nhìn từ xa chứ không thể chạm vào.
Ngay lúc anh đang suy nghĩ vẩn vơ, Giản Vân Xuyên tùy tiện cởi bỏ áo khoác vest, để lộ chiếc áo sơ mi trắng bên trong.
Những tiếng xì xào xung quanh, lập tức chuyển thành những tiếng "hít hà" kinh ngạc.
Chiếc áo sơ mi trắng không nếp nhăn được sơ vin gọn gàng, càng làm tôn lên dáng vẻ eo thon chân dài của chủ nhân. Khoác áo vest thì trông có vẻ mảnh khảnh, nhưng khi cởi ra, ẩn dưới lớp vải lại là cơ ngực như ẩn như hiện.
Cảm giác cấm dục và sức hấp dẫn giới tính đã đạt được sự hài hòa hoàn hảo trên cùng một người.
"Hít hà hít hà~ Không ngờ Giản tiểu thiếu gia lại có vóc dáng đẹp như vậy!"
"Cứu mạng, cái thân hình này khiến tôi sắp phụt máu mũi rồi!"
"Đây là nam hồ ly tinh sao? Làm sao đây tôi cũng…"
Cố Sâm Vũ: …
Mấy bà cô không có nguyên tắc này, mau lau nước miếng đi!
Anh đang định dời tầm mắt, lại bị một chút vết rượu vang đỏ dính trên áo sơ mi trắng thu hút.
"Cái đó…" Anh do dự một lát: "Hay là, cậu tiện tay cởi luôn chiếc áo sơ mi trắng này ra đi?"
Quần chúng hóng chuyện: ?!!
Lại còn có phúc lợi như thế này sao? Hít hà hít hà~
"Đừng hiểu lầm, tôi không có ý đó!" Cố Sâm Vũ nhận ra hàm ý hai nghĩa trong lời nói của mình, vội vàng giải thích: "Ý của tôi là — tôi có thể cởi áo khoác của tôi cho cậu mặc."
"Áo vest không áo lót? Cứu mạng, còn k*ch th*ch hơn!"
"Á á á chỉ cần nghĩ đến thôi tôi đã muốn chảy máu mũi rồi!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!