Chương 50: (Vô Đề)

Về đến phòng, Cố Sâm Vũ ngã nhào xuống giường lớn, hai tay ôm lấy khuôn mặt nóng bừng, gào lên "áu áu" hai tiếng như trút giận.

Chẳng lẽ thực sự là anh bị điên rồi sao?

Nhưng anh cả nói đúng, Giản Vân Xuyên sao có thể cố ý móc cái gì đó với anh?

Đây là Giản Vân Xuyên đó nha, tiểu tiên nam không vướng bụi trần, có thể làm ra cái loại chuyện đó với một người tục như mình sao?

"Đúng!" Cố Sâm Vũ bật dậy khỏi giường, chỉ vào trán mình mà dạy dỗ: "Mày đừng có nghĩ nhiều, mày và Giản Vân Xuyên là anh em tốt cùng nhau vượt qua hoạn nạn! Tư tưởng đừng có dơ bẩn như thế, phải trong sáng, biết chưa?"

Mắng mình một trận, cảm xúc của anh cuối cùng cũng chậm rãi lắng xuống.

Đúng lúc anh đang chuẩn bị c** q**n áo đi tắm, điện thoại rơi trên chăn đột nhiên rung lên.

Anh nhặt điện thoại lên nhìn kỹ, kinh ngạc đến mức suýt chút nữa ném điện thoại đi.

Tại sao Giản Vân Xuyên lại gọi video cho anh nữa!

Cố Sâm Vũ ngồi trên mép giường, hai tay ôm điện thoại, sau một thời gian dài tự trấn an tâm lý, anh mới nhấn mở video.

Kết quả cuộc gọi video vừa kết nối, trên màn hình điện thoại xuất hiện một khuôn mặt đẹp trai ướt át, trái tim nhỏ bé của anh lập tức không nghe lời mà "thình thịch" đập loạn xạ.

Thôi rồi, công sức tự trấn an tâm lý đổ sông đổ bể.

"Đang làm gì thế, sao lâu như thế mới nghe?" Giọng nói lười biếng trầm thấp chứa đựng sự bất mãn nhàn nhạt.

Giản Vân Xuyên đã tắm xong, mặc chiếc áo choàng ngủ màu đen rộng thùng thình, tùy ý để lộ xương quai xanh tinh xảo thẳng tắp, cùng với khe cơ ngực như ẩn như hiện…

Cố Sâm Vũ giật mình, trong lòng niệm thầm "Phi lễ chớ nhìn phi lễ chớ nhìn" chuyển ánh mắt về khuôn mặt đối phương.

Không kịp phòng bị, lại bị vẻ đẹp đó làm cho nghẹt thở.

"Tôi… tôi vừa nãy đang nói chuyện với anh cả của tôi, không nghe thấy." Cố Sâm Vũ dứt khoát lén lút nghiêng mặt đi, ánh mắt không dám nhìn thẳng vào đối phương.

"Anh cả của em?" Giản Vân Xuyên khẽ nhíu mày: "Em và anh ta nói chuyện gì?"

Trong lòng Cố Sâm Vũ giật thót, chột dạ đáp nhỏ: "Không nói chuyện gì cả…"

Nếu để Giản Vân Xuyên biết, mình lén lút nghi ngờ cậu ấy cái đó với mình, thì tình anh em này chắc chắn không thể làm tiếp được nữa!

"Không có không có không có…" Nghĩ đến đây, anh lắc đầu như cái trống bỏi: "Không nói gì hết, cũng không nhắc đến cậu!"

Ngay tại chỗ đã minh họa một cách sinh động, thế nào là "giấu đầu lòi đuôi", Cố nhị thiếu không hề trộm.

Giản Vân Xuyên bật cười, hai mắt khép hờ, yên lặng nhìn chằm chằm con mèo nhỏ.

Rõ ràng cách một lớp màn hình, Cố Sâm Vũ lại cảm thấy ánh mắt đó như có thực chất, khiến anh không thể kiềm chế nhớ đến hơi thở nóng bỏng, cháy rực của đối phương khi hai người ở gần nhau nhất…

"Cố Sâm Vũ." Đôi môi mỏng khẽ mở, Giản Vân Xuyên trầm thấp gọi tên anh.

"Hả?" Anh lơ đễnh đáp lời.

Giản Vân Xuyên: "Em lại đỏ mặt rồi."

Thật đáng yêu, đáng yêu đến mức muốn bắt người ta từ trong điện thoại ra, ôm vào lòng…

"Tôi có hả?" Cố Sâm Vũ đưa một tay ra, bịt lấy khuôn mặt đang cháy đỏ như bịt tai trộm chuông: "Tôi không có!"

"Em đang nghĩ gì?" Giản Vân Xuyên hơi ngước cằm, nhìn thẳng vào anh bằng một ánh mắt khó diễn tả.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!