Chương 49: (Vô Đề)

Ngũ quan đậm nét phóng đại vô hạn trong võng mạc, ngón tay thon dài mạnh mẽ nắm lấy cổ tay, lòng bàn tay hơi lạnh, nhưng mảnh da tiếp xúc nhỏ bé đó lại bỗng nhiên như bị đốt cháy.

Nhịp tim của Cố Sâm Vũ không thể kiểm soát được mà tăng tốc, "thình thịch thình thịch" đập mạnh vào lồng ngực như sấm.

Cơn gió lạnh lẽo của đêm thu, tiếng ồn ào trong phòng tiệc dường như chợt xa rời họ, những gì nghe thấy, nghĩ đến, ngửi thấy, nhìn thấy, chỉ còn lại sự hiện diện gần gũi của nhau…

Không biết qua bao lâu, một giọng nam ồn ào vang lên phía sau hai người: "Cố nhị thiếu, sao cậu lại trốn ở đây?"

Cố Sâm Vũ đột nhiên hoàn hồn, giật mình lùi lại một bước lớn như bị điện giật.

Cùng lúc đó, bàn tay lớn đang nắm lấy anh cũng lặng lẽ buông lỏng, Giản Vân Xuyên nới lỏng ngón tay.

"À cái đó… tôi ra ngoài hít thở không khí." Cố Sâm Vũ quay sang nguồn phát ra giọng nói, giọng điệu trêu chọc một cách không tự nhiên: "Không như hai vị thiếu gia đây, đến trễ như vậy?"

Phùng Thiệu Văn cười ngây ngô: "Chúng tôi không phải vì có việc bị trì hoãn sao? Cố nhị thiếu cậu đại nhân không chấp tiểu nhân, ha ha!"

"Tuy nhiên, chỉ trong một lát ngắn ngủi này, phong thái của Cố thiếu đã lan truyền khắp giới rồi." Chu Tử Ngang cũng cười, giọng điệu có chút trêu chọc: "Nổi tiếng sau một trận chiến đấy, Cố thiếu."

"Ôi chao, hai cậu đừng trêu tôi nữa, tôi đây hoàn toàn là bị ép làm thôi." Cố Sâm Vũ ổn định tinh thần, đi vòng qua người trước mặt về phía cửa.

Rất nhanh, Giản Vân Xuyên quay người đi theo sau anh.

Bốn người lại đi vào phòng tiệc.

"Bị ép làm? Không, cực kỳ đẹp trai!" Phùng Thiệu Văn hớn hở báo cáo thành quả: "Video ngắn của cậu đã lan truyền điên đảo trên vòng bạn bè, mấy nhóm lớn tôi tham gia cũng toàn là tin nhắn về nó!"

Cố Sâm Vũ đính chính: "Là video phát biểu của tôi, không phải video ngắn."

Nói cứ như thể một loại video ngắn có màu lấy anh làm nhân vật chính đang bị lan truyền điên cuồng trên vòng bạn bè vậy…

"Được được được, video phát biểu!" Phùng Thiệu Văn thuận theo lời anh: "Trong nhóm bỗng dưng có thêm rất nhiều fan nam fan nữ của cậu ha—"

Vừa "ha" được một chữ, đã bị chặn lại bởi ánh mắt tử thần của Giản tiểu thiếu gia.

Phùng Thiệu Văn rụt cổ lại, cố gắng trốn sau lưng Chu Tử Ngang.

Ánh mắt của Giản thiếu đáng sợ quá…

Cố Sâm Vũ hơi nhướng mày: "Fan nam fan nữ không quan trọng, nếu các cậu có thể giúp tôi quảng bá nhiều hơn cho cuộc thi lần này, thì tôi vô cùng cảm kích."

Nói rồi chắp tay cúi chào hai người.

"Đương nhiên rồi." Chu Tử Ngang chắp tay đáp lễ: "Đảm bảo vòng bạn bè của hai chúng tôi ai cũng biết, nhà nhà đều hay."

"Cảm ơn." Cố Sâm Vũ tiện tay cầm một ly rượu đỏ, nâng ly cười: "Bạn bè suốt đời đi cùng nhau—"

Phùng Thiệu Văn buột miệng: "Ai thoát kiếp độc thân trước người đó là chó?"

Sau đó, hắn lại nhận được một ánh mắt sát khí.

Chết tiệt, quên mất Giản tiểu thiếu gia vẫn còn ở đây!

"Được, ai thoát kiếp độc thân trước người đó là chó!" Cố Sâm Vũ nhấp một ngụm rượu đỏ, vừa làm ẩm môi đã rời khỏi miệng ly: "Tôi tùy ý, các cậu cạn ly."

Ba người cười đùa trò chuyện một lúc, trong phòng tiệc đột nhiên vang lên tiếng piano dạo đầu "tinh tinh tong tong".

"Ơ?" Phùng Thiệu Văn tò mò nhìn về phía trung tâm sân khấu: "Buổi tối cũng có biểu diễn hả?"

Đại minh tinh Diệp Trạch trong bộ vest đen đang ngồi trước đàn piano, tiếng đàn du dương êm tai tuôn ra từ đầu ngón tay hắn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!