Chương 45: (Vô Đề)

Sáng sớm hôm sau, Cố Sâm Vũ bị đồng hồ sinh học đánh thức đúng giờ.

Anh dụi dụi mắt, nghiêng mặt nhìn chiếc gối bên cạnh, nhưng phát hiện Giản Vân Xuyên đã rời đi từ lúc nào.

"Sao mình ngủ say thế nhỉ…" Anh lẩm bẩm ngồi dậy, mắt đảo xung quanh một vòng, dừng lại ở chiếc tủ đầu giường.

Trên tủ gọn gàng xếp hai bộ quần áo, trông có vẻ là chuẩn bị riêng cho mình.

"Thật là chu đáo." Cố Sâm Vũ thỏa mãn vươn vai, sảng khoái bước xuống giường.

Vệ sinh cá nhân xong, anh đi ra ngoài theo trí nhớ tối qua.

Căn nhà cũ nhà họ Tạ quá rộng, may mà bố cục khá vuông vức, nên anh không đến mức bị lạc.

Đúng lúc Cố Sâm Vũ chuẩn bị đi qua khu vườn, bất ngờ gặp một người đàn ông lạ mặt.

Nhìn qua một chút, ngũ quan có vài phần giống Giản Vân Xuyên, chỉ là khóe môi theo thói quen hơi nhếch lên, giống như một con hồ ly mặt cười đẹp trai.

"Xin chào~" Hồ ly mặt cười chủ động chào anh.

Cố Sâm Vũ dừng bước: "Xin chào."

"Tôi là Tạ Hành, cậu tên gì?" Tạ Hành đánh giá chàng trai trước mặt, ánh mắt không hề tỏ vẻ khiếm nhã.

"Cố Sâm Vũ." Cố Sâm Vũ lịch sự trả lời, rồi hỏi: "Xin hỏi anh có biết, Giản Vân Xuyên đang ở đâu không?"

Giọng điệu của Tạ Hành trở nên đầy ẩn ý: "À, thì ra cậu chính là Cố Sâm Vũ à~"

Cố Sâm Vũ: …

Không phải chứ không phải chứ, lại là một nhân vật quen thuộc với uy danh của nguyên chủ sao?

"Cái đó… có thể anh đã nghe qua tên tôi, nhưng mà, thực tế và lời đồn vẫn có sự khác biệt lớn." Tiểu Cố Tổng chỉ vào đầu mình, giải thích một cách thuần thục: "Ví dụ như, anh thấy tôi bây giờ không để kiểu tóc chải ngược bóng dầu nữa."

"Ha ha…" Tạ Hành cười khẽ: "Cậu thật là đáng yêu, đáng yêu hơn nhiều so với lời đồn."

Cố Sâm Vũ: "Cảm ơn lời khen~"

Tạ Hành tiếp tục cười: "Nhưng tôi có chút tò mò, cục đáng yêu cậu và Giản Vân Xuyên, quan hệ của hai người là gì?"

"Bạn tốt!" Cố Sâm Vũ không chút nghĩ ngợi trả lời.

"Ồ~" Tạ Hành ra vẻ bừng tỉnh: "Thì ra hai người là bạn tốt à, thảo nào."

Dừng một chút, hồ ly mặt cười lại cười tủm tỉm: "Từ nhỏ đến lớn, Giản Vân Xuyên chưa từng dẫn bất kỳ người bạn nào về nhà, xem ra quan hệ của hai người thật sự rất tốt."

"Thật sao?" Cố Sâm Vũ ngạc nhiên, rồi cong mắt cười: "Vậy tôi thật sự quá vinh hạnh rồi."

Thì ra vô tình trong lúc nào không hay, Giản Vân Xuyên đã coi mình là một người bạn rất quan trọng, mặc dù miệng vẫn không chịu thừa nhận.

Tạ Hành vẫy vẫy tay: "Lại đây, tôi đưa cậu đi tìm nó."

Cùng lúc đó, Giản Vân Xuyên đang đánh cờ với ông ngoại.

Ngón tay xương khớp rõ ràng kẹp một quân cờ đen, nhưng mãi không đặt xuống bàn.

"Tiểu Xuyên, cháu thua rồi." Ông cụ nâng chén trà trên bàn lên, nhấp một ngụm.

"Vâng, cháu thua rồi." Giản Vân Xuyên đặt quân cờ xuống, dứt khoát nhận thua: "Tài nghệ chơi cờ của ông ngoại càng ngày càng tinh thông."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!