Chương 44: (Vô Đề)

Đôi mắt to tròn híp lại thành hình trăng khuyết, Cố Sâm Vũ vừa ôm bụng cười lớn, vừa không kiểm soát được cơ thể trượt xuống.

Giản Vân Xuyên bị cười đến mức không còn cách nào khác, dứt khoát dùng một tay ôm lấy eo anh, mắt cụp xuống, chăm chú nhìn anh không rời mắt, để anh cười cho thỏa thích.

Trước mắt là khuôn mặt cười rạng rỡ và tươi sáng, cười lên còn đáng yêu hơn bình thường, dường như chỉ cần nhìn thôi tâm trạng cũng vô thức tốt lên.

Trong khoảnh khắc điện quang hỏa thạch, một khuôn mặt mơ hồ đột nhiên hiện lên trong đầu Giản Vân Xuyên.

Cậu dường như đã từng mơ thấy giấc mơ như vậy, người trong mộng không nhìn rõ ngũ quan, nhưng cũng cười như thế này, rực rỡ như ánh ban mai, ấm áp và tươi sáng…

Tuy nhiên, giây tiếp theo, một cơn đau dữ dội ập đến, đại não trở nên trống rỗng.

Giản Vân Xuyên nhíu mày, khó chịu nhắm mắt lại.

"Ha khụ khụ… Cậu sao thế?" Đang cười, thấy vẻ mặt của cậu có chút không ổn, Cố Sâm Vũ vội vàng ngừng cười, ngừng quá gấp nên còn bị sặc nước miếng.

"Không sao." Giản Vân Xuyên chậm rãi thở ra một hơi, mở mắt trở lại: "Cười đủ chưa?"

"Tôi khụ khụ…" Cố Sâm Vũ dùng nắm đấm che miệng: "Tôi tối nay có lẽ bị điểm phải huyệt cười rồi."

Giản Vân Xuyên siết chặt cánh tay: "Chuyện buồn cười đến thế cơ à?"

Nghe kỹ, trong giọng chất vấn của cậu không hề có sự bực bội hay không vui nào.

"Không không không…" Cố Sâm Vũ lắc đầu liên tục: "Chỉ là buồn cười ở mức bình thường mà thôi."

Dừng lại một chút, anh không nhịn được mở miệng hỏi: "Nhưng điều tôi tò mò hơn là, hồi nhỏ cậu có bị ép mặc váy công chúa màu hồng không?"

Giản Vân Xuyên: …

Cậu mặt không cảm xúc buông tay ra, quay người đi về phía giữa căn phòng.

"Ủ ôi, cậu đừng có giận mà~" Cố Sâm Vũ đuổi theo: "Thật sự không có gì mà, màu hồng đẹp biết bao, trai đẹp nên mặc màu hồng—"

Giản mỹ nhân đột nhiên quay người lại: "Em nói lại xem?"

Cố Sâm Vũ dừng bước, hai ngón trỏ đan chéo, làm động tác im lặng: "Tôi không nói nữa."

Giản Vân Xuyên nhìn xoáy sâu vào anh, khi anh không nhịn được lùi lại một bước, cậu cũng kịp thời thu ánh mắt đầy ẩn ý lại.

Sau đó, không nói một lời ngồi xuống ghế sofa.

Cố Sâm Vũ đứng nguyên tại chỗ, đầu quay đi quay lại, cẩn thận quan sát căn phòng.

Có thể thấy rõ ràng ban đầu căn phòng này được thiết kế cho một cô gái nhỏ, ngoài những yếu tố màu hồng có mặt ở khắp nơi ra, còn có một số chi tiết ren đáng yêu, trên trần nhà còn dán những ngôi sao nhỏ lấp lánh.

Phòng ngủ tiêu chuẩn của một công chúa nhỏ.

Quét mắt một vòng, ánh mắt Cố Sâm Vũ dừng lại ở khung ảnh đặt trên bàn học, không kìm được mà bước tới.

Trong khung ảnh là một bức ảnh cũ kỹ, người mẹ trẻ xinh đẹp, u sầu ôm một bạn nhỏ kháu khỉnh, người đàn ông trung niên anh tuấn, cao ráo đứng phía sau hai mẹ con.

Ba thế hệ trong cùng một khung hình, một bức ảnh cũ với nhan sắc cực phẩm.

"Bức ảnh đó, là chụp vào sinh nhật sáu tuổi của tôi, là lần đầu tiên cũng là lần cuối cùng chúng tôi chụp chung với nhau." Giản Vân Xuyên không ngăn cản anh, giọng điệu bình tĩnh, như đang kể chuyện của người khác: "Kể từ khi bà ấy đi, bức ảnh này trở thành kỷ niệm của ông ngoại, nên tôi giữ lại trong căn phòng này."

Mặc dù Cố Sâm Vũ có góc nhìn của Chúa nên biết rõ về thân thế của cậu, nhưng đây là lần đầu tiên cậu chủ động nói về mẹ mình với anh.

Và còn dùng từ "bà ấy", chứ không phải là "mẹ".

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!