Chương 43: (Vô Đề)

Cố Sâm Vũ cười quá mức đắc ý, thậm chí còn có chút hụt hơi, lắc lư như một con lật đật, may mắn là phía sau luôn có người vững vàng đỡ lấy anh, nên mới không bị ngã lăn quay xuống đất.

"Đáng lẽ tôi phải biết!" Cố Khinh Chu vẻ mặt không phục, tố cáo: "Anh Giản, anh thiên vị!"

Giản Vân Xuyên cười rất nhẹ: "Không rõ ràng sao?"

Cậu chỉ có một trái tim, đương nhiên chỉ thiên vị người mà mình yêu thương.

Cố Khinh Chu tức giận: "Hai vị anh trai, có thể nào yêu thương một chút đối với người là động vật được bảo vệ cấp quốc gia như em không?"

"Em ấy hả?" Cố Sâm Vũ ngừng cười một chút: "Động vật được bảo vệ cấp quốc gia gì cơ?"

Cố Khinh Chu nhấn mạnh từng chữ: "Chó, độc, thân!"

Cố Sâm Vũ: …

"Xí, ai mà chẳng là quý tộc độc thân chứ?" Giọng điệu khinh thường, anh đứng thẳng dậy rồi nghiêm nghị nói: "Em mau về nhà đi, nhân lúc anh cả chưa phát hiện ra."

"Anh cả tối nay đi xã giao rồi, sẽ không phát hiện em ở đây đâu." Cố Khinh Chu hiển nhiên đã chuẩn bị từ trước, vỗ ngực đầy vẻ tự tin: "Chỉ cần anh không nói em không nói, anh cả, tuyệt đối sẽ không biết!"

Cố Sâm Vũ nhìn với ánh mắt nghi ngờ: "Thật sao?"

Với khả năng mắt nhìn sáu hướng tai nghe tám phương của anh cả, lần nào bắt bọn họ cũng bắt trúng.

"Thật, tin em đi!" Cố Khinh Chu cam đoan: "Em đã điều tra kỹ lưỡng trước khi đến đây rồi!"

Trong nháy mắt, Cố Sâm Vũ bị sự tự tin của cậu ta làm cho mê hoặc, thậm chí quên mất rằng vấn đề mấu chốt không phải là liệu cậu ta có bị anh cả phát hiện hay không.

"Cố Khinh Chu, cậu nói chuyện xong chưa?" Lúc này, một cái đầu đáng yêu ló ra từ trong phòng bao.

Chính là cô gái vừa nãy bị Cố Sâm Vũ làm cho giật mình.

Cố Khinh Chu quay đầu lại: "Tớ đến ngay đây, tớ nói chuyện với anh hai tớ thêm vài câu."

"Anh hai?" Cô gái chớp mắt, nhiệt tình mời: "Vậy sao không vào chơi cùng luôn đi!"

Vài phút sau, Cố Sâm Vũ ngồi trên ghế sofa trong phòng bao, ngắm nhìn những nam thanh nữ tú tràn đầy sức sống tụ tập lại với nhau hát hò.

"Tôi chỉ muốn xem bạn bè của Cố Khinh Chu là những người như thế nào thôi." Anh quay mặt đi, nhỏ giọng giải thích bên tai Giản Vân Xuyên: "Ở thêm hai phút nữa thôi, chúng ta sẽ đi."

Anh cảm thấy bản thân mình tối nay, hết lần này đến lần khác cố gắng thử thách giới hạn của Giản tiểu thiếu gia.

Tuy nhiên, vẻ mặt Giản Vân Xuyên không hề tỏ ra khó chịu, ánh mắt nhìn anh cũng dịu dàng đến bất ngờ.

"Anh thật sự là anh hai của Cố Khinh Chu ạ?" Trong lúc hai người đang nói chuyện, cô gái tóc ngắn ăn mặc kiểu s*x* không hề khách sáo chen vào ngồi trên ghế sofa, ánh mắt tò mò nhìn đi nhìn lại trên mặt Cố Sâm Vũ.

Anh theo bản năng dịch người về phía Giản Vân Xuyên: "Sao thế, trông anh không giống à?"

Cô gái tóc ngắn cười hì hì: "Trông anh rất trẻ."

"Cái này rất bình thường." Cố Sâm Vũ cũng cười: "Anh là anh hai của Cố Khinh Chu, chứ không phải chú hai của nó."

Cô gái tóc ngắn: …

Tuy nhiên cô gái lại cảm thấy thú vị hơn: "Anh hai, anh đúng là biết cách nói chuyện."

Cố Sâm Vũ khiêm tốn: "Đâu có đâu có~"

"Hai người nói chuyện gì mà vui vẻ thế?" Cố Khinh Chu đi đến trước ghế sofa, cúi người nhặt một chai nước khoáng lên: "Anh hai, không ngờ anh và bọn em lại không có khoảng cách thế hệ nào cả."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!