Giản Vân Xuyên từ trước đến nay luôn nói lời giữ lời.
Chỉ sau một đêm, hai người thoái hóa thành mối quan hệ chỉ phát sinh tình cảm nhưng dừng lại ở lễ nghi, Tiểu Cố tổng ngày nào cũng nhìn đôi môi mỏng xinh đẹp đó đóng đóng mở mở, sống chết không hôn được.
Từ khi xác định quan hệ, lần nào gặp mà không dính lấy nhau hôn cho đã đời rồi mới buông ra? Kết quả chính thức sống chung rồi, nụ hôn anh thích nhất lại không còn nữa.
Cả người Cố Sâm Vũ như cây cà tím bị sương muối đánh, héo hon.
"Đi làm đi." 8 giờ rưỡi sáng, Giản Vân Xuyên dừng xe trước tòa nhà Samy, giọng điệu bình thản.
"Vâng~" Cố Sâm Vũ nhìn chằm chằm vào đường nét bên mặt ưu việt đó, không nhịn được nhỏ giọng cầu xin, "Em có thể hôn hôn má anh một cái không?"
Giản Vân Xuyên quay mặt nhìn đối vương, nhất thời không nói gì.
Không từ chối chính là mặc định, mặc định chính là đồng ý.
Thế là Cố Sâm Vũ bất chấp lực cản của dây an toàn, cố gắng rướn người qua, "chụt" một tiếng hôn lên má vợ yêu.
Sau đó cười ngây ngô xuống xe, hệt như chú mèo con vừa lén ăn vụng cá.
Có kinh nghiệm hôn má một lần, gan của Cố Sâm Vũ đột nhiên lớn hơn.
Buổi tối sau khi tắm xong, anh bò lên giường, quỳ đối diện với Giản Vân Xuyên, hỏi ý kiến vợ yêu: "Em có thể hôn anh không?"
Không đợi đối phương trả lời, anh lại vội vàng bổ sung: "Anh nói là anh không chạm vào em, chứ đâu nói em không được chạm vào anh, đúng không?"
Tiểu Cố tổng đã suy nghĩ cả ngày nay rồi, cuối cùng cũng tìm ra lỗ hổng trong lời nói của vợ yêu!
"Ha ha…" Giản Vân Xuyên cười khẽ, "Cố tiền đồ."
Cố Sâm Vũ đắc ý vểnh cái đuôi nhỏ không tồn tại lên cao, rướn người hôn lên đôi môi mà mình đã thèm muốn cả ngày.
Lần này Giản Vân Xuyên không từ chối, ngồi vững vàng mặc cho anh hôn.
Hai đôi môi mềm mại chạm khẽ vào nhau, Cố Sâm Vũ thò đầu lưỡi ra, thăm dò l**m nhẹ lên hạt châu môi quyến rũ đó.
Cơ thể Giản Vân Xuyên cứng lại, tay cầm cuốn sách siết chặt hơn một chút, nhưng vẫn giữ vững không nhúc nhích.
"Vợ ơi." Cố Sâm Vũ dính lấy cậu gọi, vụng về dùng đầu lưỡi vẽ lên hình dáng đôi môi xinh đẹp, rồi đẩy vào khe môi ẩm ướt, muốn nhân cơ hội lẻn vào trong.
Đây là lần đầu tiên anh chủ động trong một nụ hôn.
Hơi thở Giản Vân Xuyên trở nên rối loạn.
Một lúc sau, cậu dường như đã thỏa hiệp, mở đôi môi đang khép chặt ra.
Đầu lưỡi thăm dò vào trong, Cố Sâm Vũ bắt chước cách tấn công của Giản Vân Xuyên, quấn lấy lưỡi cậu, vừa m*t vừa cắn, cả người cũng không tự chủ mà dính sát vào.
Thích quá, thoải mái quá, muốn hôn mãi…
Một lúc sau, Giản Vân Xuyên phát ra một tiếng rên khẽ từ cổ họng, bàn tay to nắm lấy gáy mềm mại của đối phương, kéo anh ra xa một chút.
Một sợi chỉ bạc kéo dài như muốn đứt mà không đứt.
"Ưm ừm~" Cố Sâm Vũ hừ hừ bất mãn, rướn người tới muốn hôn tiếp, nhưng bị một bàn tay lớn chặn lại.
"Hôn nữa, anh sẽ không nhịn được nữa." Giản Vân Xuyên cảnh báo với giọng khàn đặc.
"Sao phải nhịn chứ." Cố Sâm Vũ càng thêm bất mãn, như chú mèo con chưa được ăn cá, khó chịu cọ xát làm nũng, "Em chỉ muốn hôn anh thôi hu hu…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!