Cố Sâm Vũ giống như một con robot nhỏ bị bấm nút tạm dừng, cơ thể cứng đờ bất động, chỉ có tròng mắt lặng lẽ xoay tròn một vòng.
"Thì ra… đây là to con vạm vỡ mà Tiểu Vũ nói đấy à?" Phó Cẩn Chi mỉm cười, giọng điệu thân mật trêu chọc, "Bạn nhỏ, hình như cậu hiểu nhầm bốn chữ này rồi."
Cố Sâm Vũ: !
Còn dám lặp lại, xem trò vui không sợ chuyện lớn à?
Giản Vân Xuyên cau chặt mày, "Tiểu Vũ?"
"Có!" Cố Sâm Vũ theo bản năng đáp lời, lúc này mới nhớ ra giải thích, "Tôi ra ngoài đi vệ sinh, vô tình gặp phải ngài Phó, vừa nãy tôi chỉ nói đùa thôi!"
Cái gì mà to con vạm vỡ, tất cả đều dùng để hù dọa Phó Cẩn Chi mà thôi, không phải lời thật lòng của anh!
"Vị Phó— tiên sinh này, như anh thấy đấy, chúng tôi mới là đi cùng nhau." Vừa nói, Giản Vân Xuyên đã đi đến bên cạnh anh, đưa tay nắm lấy bờ vai gầy gò, giọng nói trầm đục lạnh lùng, "Xin anh cứ tự nhiên đi."
Đó là một tư thế tuyên bố chủ quyền.
"Nếu không ngại, chúng ta có thể dùng chung bàn." Phó Cẩn Chi dường như không cảm nhận được sự lạnh lùng của đối phương, "Tôi đã đặt một phòng bao không tệ, ngay tại—"
Giản Vân Xuyên không hề khách sáo ngắt lời hắn: "Ngại."
Đôi mắt sắc nét, đậm màu rủ xuống, ngay lập tức mất đi vẻ lạnh lùng cao quý, ngược lại lộ ra một cảm giác áp bức sắc bén.
Cực kỳ đẹp đẽ, nhưng cũng đầy tính công kích.
Phó Cẩn Chi bị cậu làm cho nghẹn lời, "Giản tiểu thiếu gia không cần phải đề phòng như vậy, tôi chỉ cảm thấy rất có duyên với Tiểu Vũ mà thôi."
Giản Vân Xuyên lạnh lùng nói: "Tôi không thấy thế."
Cố Sâm Vũ: Làm tốt lắm!
Nụ cười trên mặt Phó Đại Thiếu cuối cùng cũng sắp không giữ nổi.
"Phó tổng, thực ra phòng bao của chúng tôi đã mở từ lâu rồi, không tiện lãng phí." Thấy không khí trong phạm vi mười dặm gần như đông cứng lại, Trác Húc Nghiêu đành phải bước lên giải vây, "Lần sau có cơ hội, nên là tôi mời Phó tổng mới phải."
"Được." Phó Cẩn Chi nhận lấy cái cớ hắn đã đưa ra, "Đã như vậy, tôi sẽ không làm phiền thêm nữa."
Ánh mắt Giản Vân Xuyên lạnh lẽo, trong đáy mắt viết rõ mấy chữ lớn: Anh có thể cút rồi.
"Bạn nhỏ, nếu có duyên, hẹn gặp lại lần sau." Không tìm được lợi lộc gì, Phó Cẩn Chi không dây dưa nữa, mỉm cười nói lời tạm biệt với Cố Sâm Vũ.
Cố Sâm Vũ gật đầu lấy lệ, trong lòng chỉ muốn nhanh chóng tiễn vị ôn thần này đi.
Giản Vân Xuyên nghiêng mặt, "Có duyên?"
Cố Sâm Vũ nhỏ giọng đáp: "Nghiệt duyên."
"Nghiệt duyên cũng không được có." Ngón tay Giản Vân Xuyên đi lên, nhéo cằm nhọn của anh xoay về phía mình, "Đây là lần thứ mấy rồi?"
"Hả? Lần thứ mấy gì cơ?" Cố Sâm Vũ ngơ ngác nhìn lại cậu.
"À đúng rồi, nhớ thường xuyên liên lạc qua WeChat nhé." Phó Cẩn Chi đã đi xa, đột nhiên quay đầu lại gọi một câu.
Cố Sâm Vũ: …
Lại có kẻ xấu muốn hại tôi!
Ngón tay Giản Vân Xuyên siết chặt, "Em thêm WeChat của hắn rồi?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!