Dưới tình hình nguy cấp, Cố Sâm Vũ không dám lên tiếng, chỉ có thể dùng đôi mắt to tròn linh hoạt ra sức ám chỉ: Có gì thì nói chuyện đàng hoàng, cậu mau buông tôi ra!
Trong góc nhìn của Giản Vân Xuyên, đôi mắt trong trẻo sáng ngời nhanh chóng phủ một lớp sương mờ, dưới đáy mắt có một chút hoảng sợ, trông vừa đáng thương vừa đáng yêu.
Cảm giác ấm áp mềm mại trong lòng bàn tay vô cùng rõ ràng, khiến cậu lại nhớ đến cái chạm tình cờ không tính là một nụ hôn kia.
Cậu có chút mất kiểm soát, dùng sức trên tay, ấn chặt hơn một chút, hơi thở khi nói chuyện cũng ngày càng trở nên quyến rũ: "Cha của em nói, em là nhìn trúng khuôn mặt của tôi…"
Cố Sâm Vũ khó khăn lắc đầu, cố gắng chứng minh mình không phải là người nông cạn như thế.
Tôi thừa nhận thỉnh thoảng sẽ ngẩn người trước vẻ đẹp của cậu, nhưng đó là sự thưởng thức thuần túy về cái đẹp của mắt người, tình bạn tôi dành cho cậu trong sáng lắm, trời đất có thể chứng giám!
Đáng tiếc Giản Vân Xuyên không nghe thấy những hoạt động tâm lý của anh, ánh mắt đen như mực rơi trên chiếc cổ hơi ửng đỏ.
Vốn là chiếc cổ trắng như tuyết, giờ đây lại phủ một lớp màu hồng anh đào đẹp mắt, như thể có thể nhìn xuyên qua lớp da mỏng, thấy được sức sống mạnh mẽ của mạch đập đang thình thịch.
Chú mèo con trong lòng bàn tay hoảng loạn, nhưng cậu lại nghe thấy âm thanh lách tách nổ lên trong máu mình, không kìm được mà nghiến nghiến chiếc răng hàm đang ngứa.
"… Bọn nho sắp ra ngoài rồi, chúng ta đi ra xem sao." Theo lời của Lan Tuyết Nhu, một tràng bước chân dần tiến lại gần cửa thư phòng.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, tim Cố Sâm Vũ muốn nhảy ra khỏi yết hầu, anh vùng vẫy mạnh mẽ.
May mắn thay, vào lúc nguy cấp nhất, Giản Vân Xuyên cuối cùng cũng buông anh ra, còn tiện tay chỉnh lại chiếc áo sơ mi bị kéo xộc xệch.
Cố Sâm Vũ th* d*c hai hơi, chưa kịp tính sổ với cậu, đã nhanh chóng điều chỉnh lại biểu cảm.
"Cha, dì Lan Lan." Khoảnh khắc cửa thư phòng mở ra, anh vội vàng lên tiếng trước.
Cố Kiến Lâm dừng bước: "Chuẩn bị ra ngoài rồi à?"
"Vâng, con phải đi làm ở công ty đây." Cố Sâm Vũ giữ nguyên nụ cười ngoan ngoãn, giả vờ như mình vừa rồi không nghe thấy gì.
"Tiểu Giản, lần sau lại đến nhà chơi nha~" Lan Tuyết Nhu cũng bước ra: "Lát nữa dì sẽ dọn cho cháu một phòng riêng, sau này cháu phải thường xuyên qua chơi đó nha."
Giản Vân Xuyên khẽ cười: "Cháu cảm ơn dì."
Cố Sâm Vũ bất lực nói: "Dì Lan Lan, dì đừng nhiệt tình quá, sẽ dọa người ta đấy."
Lan Tuyết Nhu: "Thật hả?"
Giản Vân Xuyên: "Không đâu."
Cố Sâm Vũ: …
Vậy tôi tự đi một mình à?
"Thôi được rồi, hai đứa ra ngoài đi." Cố Kiến Lâm phẩy tay: "Lái xe chậm thôi."
Chiếc Mercedes Benz màu xanh đen lắc đuôi thần long, thoáng chốc đã biến mất trên đường lái xe.
Cố Sâm Vũ nhấn ga mạnh, cố gắng giải tỏa sự bực bội khó tả trong lòng.
Giản Vân Xuyên ngồi ghế phụ, bình tĩnh nhắc nhở: "Sắp quá tốc độ rồi."
"Sao nào, Giản tiểu thiếu gia cũng có lúc sợ hãi cơ à?" Cố Sâm Vũ hơi hất cằm, âm cuối cao vút, chân vẫn không hề thả lỏng.
"Tôi có gì mà phải sợ?" Giản Vân Xuyên nghiêng đầu nhìn anh: "Tôi chỉ nhắc em, phía trước có dải đo tốc độ, vượt quá sẽ bị phạt tiền."
Cố Sâm Vũ lập tức nhụt chí, ngoan ngoãn giảm tốc độ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!