Không khí trong phòng đột nhiên ngưng trệ lại.
Con heo con nhà mình nuôi lại tự động chạy ra ngoài cõng cải thảo về, mặc dù ban đầu Cố Diệp cố gắng áp đảo đối phương bằng khí thế, nhưng khi thực sự đàm phán, anh ta tự biết mình lý không thẳng, khí không mạnh.
Anh ta đang suy tính bước tiếp theo trong đầu, thì nghe thấy Giản Vân Xuyên chủ động mở lời: "Cố Tổng còn muốn biết vấn đề gì, chi bằng hỏi rõ ràng hết một lần luôn đi."
"Trước đây Cố Sâm Vũ quấn lấy cậu, rõ ràng cậu rất ghét nó." Cố Diệp nhìn chằm chằm vào thanh niên đối diện bằng ánh mắt cực kỳ sắc bén: "Tại sao đột nhiên xoay chuyển 180 độ? Cậu thật lòng muốn kết bạn với nó, hay muốn nhân cơ hội trả thù việc nó đã quấy rầy cậu suốt thời gian qua?"
Anh ta không hiểu nhiều về cậu út nhà họ Giản, nhưng anh ta biết rõ, Giản Vân Xuyên là người khó lấy lòng, cũng sẽ không dễ dàng làm những việc vô ích cho bản thân.
Vậy thì, việc người này thân thiết với Cố Sâm Vũ, nhất định là có mục đích khác.
Và thằng em trai đầu óc không được tốt lắm của anh ta, làm sao có thể chơi lại được Giản tiểu thiếu gia thâm sâu, chịu nhục này chứ?
Giản Vân Xuyên khẽ nhíu mày, vấn đề này cậu nên trả lời thế nào đây?
Chân thành thì dĩ nhiên là chân thành, nhưng cũng tuyệt đối không thể chỉ dừng lại ở mức bạn bè bình thường.
"Cậu do dự rồi." Cố Diệp lập tức siết chặt cốc nước trong tay, ngữ khí càng thêm gay gắt: "Đừng hòng tùy tiện qua loa với tôi, đôi mắt này của tôi nhìn thấu người, còn nhiều hơn những chuyện Cố Sâm Vũ từng thấy trên đời."
"Tôi đảm bảo với anh, tôi sẽ không làm bất cứ điều gì tổn thương cậu ấy, cũng sẽ không để cậu ấy bị cuốn vào bất kỳ nguy hiểm nào." Sau một thoáng do dự ngắn ngủi, Giản Vân Xuyên nói với giọng điệu chắc chắn, thẳng thắn đón nhận sự dò xét từ Cố Diệp.
Dường như không ngờ cậu lại đưa ra câu trả lời như vậy, Cố Diệp im lặng một lúc, ngón tay đang dùng sức khẽ thả lỏng một chút.
Nhưng ngữ khí của anh ta vẫn cứng nhắc: "Không phải tôi lo xa, mà là em trai tôi vốn dĩ thiếu suy nghĩ—"
"Anh cả!" Lúc này, một giọng nói trong trẻo cắt ngang lời anh ta.
Cố Sâm Vũ thò đầu vào từ ngoài cửa, cười híp hết cả mắt: "Hình như em nghe thấy anh đang khen em đẹp trai?"
Cố Diệp: …
"Chú nghe nhầm rồi."
Cố Sâm Vũ "chậc" một tiếng: "Ủ ôi anh cả, anh đừng ngại ngùng chứ, muốn khen em thì cứ khen thẳng trước mặt em đi mà!"
Cố Diệp quay người lại, ngữ khí khinh thường: "Chú có ưu điểm gì đáng để anh khen trước mặt?"
"Cái này thì…" Cố Sâm Vũ chớp chớp mắt, quyết định chuyển chủ đề: "Hai người vừa nãy đang nói chuyện gì vậy?"
Cố Diệp: "Không có gì."
Giản Vân Xuyên: "Nói về em."
Cố Sâm Vũ: "Rốt cuộc là nói gì cơ…"
"Anh phải về phòng nghỉ ngơi." Cố Diệp vẫy tay, không muốn đứng đó nữa: "Tránh ra."
Cố Sâm Vũ buông tay khỏi khung cửa đang bám, đứng thẳng người làm tư thế phục vụ giống hệt Cố Khinh Chu: "Khách quan đi thong thả, không tiễn ~"
Ánh mắt Cố Diệp lại bị thứ anh đang cầm trên tay như một chiếc khăn mùi xoa thu hút: "Chú cầm gì trên tay đấy?"
"q**n l*t." Cố Sâm Vũ phô bày cho anh ta xem một cách phóng khoáng: "Giản Vân Xuyên không mang q**n l*t, em lấy của em cho cậu ấy thử."
Cố Diệp lập tức lộ vẻ ghét bỏ, muốn nói gì đó nhưng lại nhịn xuống.
Cố Sâm Vũ lập tức bổ sung: "Chưa mặc qua, mới tinh."
Cố Diệp lắc đầu, cuối cùng dặn dò một câu: "Về phòng mình sớm đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!