Chương 33: (Vô Đề)

Cố Sâm Vũ tự cảm thấy mình rất tinh ranh, chu đáo bổ sung: "Cậu có gì muốn nói, có thể chat riêng với cậu ta trong nhóm trước, tôi sẽ coi như không nhìn thấy."

Giản Vân Xuyên nhíu chặt mày, ngữ khí vô cùng không vui: "Tôi có gì mà phải chat với hắn?"

"Hả?" Cố Sâm Vũ do dự một chút, thì thầm đáp: "Vậy thì làm sao tôi biết được? Tôi đâu phải con giun trong bụng cậu đâu…"

Không phải chứ, ngay cả chủ đề nói chuyện cũng phải để anh phải nghĩ giúp sao? Mặc dù vì anh em mà xả thân xông pha là đúng, nhưng anh cũng không có kinh nghiệm trong khoản này mà.

Giản Vân Xuyên: …

Gân xanh trên trán giật giật, cậu hít sâu một hơi: "Cái… cái người đó, thỏa thuận mà hắn nói là chuyện gì?"

Vừa nhắc đến chuyện này, Cố Sâm Vũ lập tức chột dạ, đôi mắt nhỏ liếc ngang liếc dọc không dám nhìn đối phương: "Thỏa thuận gì cơ? Tôi không nhớ, một ngày tôi phải ký biết bao nhiêu cái thỏa thuận."

Đúng, anh ngày ngày lo muôn việc, làm gì có thời gian nhớ mấy chuyện lặt vặt đó?

"Hừ." Giản Vân Xuyên cười lạnh một tiếng, đặt chân anh xuống: "Vậy hắn nói em theo đuổi hắn một năm rưỡi?"

"Làm gì có một năm rưỡi?" Cố Sâm Vũ theo bản năng phản bác, thấy sắc mặt đối phương càng lúc càng trầm xuống thì lại nhụt chí ngay: "Có thể là Diệp Trạch có hiểu lầm gì đó, tôi chỉ coi cậu ta như… như đại minh tinh! Trước đây tôi hay đu idol mà thôi."

"Ồ?" Giọng Giản Vân Xuyên không phân biệt được là đang vui hay buồn, không thể nói là đã tin hay chưa tin.

Ngay lúc Cố Sâm Vũ chuẩn bị thở phào nhẹ nhõm, cả cơ thể của anh đột nhiên bị một bóng tối cao lớn và dày đặc bao phủ.

"Á!" Anh kêu lên một tiếng ngắn, gáy lại bị những ngón tay lạnh lẽo bóp chặt.

"Thế còn tôi?" Bàn tay thon dài, mạnh mẽ kiểm soát chặt lấy chiếc gáy mong manh, chỉ cần dùng sức một chút là buộc anh phải ngẩng mặt lên: "Em coi tôi là cái gì?"

Đôi mắt vừa đen vừa sâu đó u ám âm trầm hơn bình thường, bản năng cầu sinh khiến Tiểu Cố Tổng phải cực kỳ thận trọng: "Vậy cậu… cậu muốn tôi coi cậu là cái gì?"

Anh thực sự không đoán được tâm tư của Giản tiểu thiếu gia.

Giản Vân Xuyên lại nhích gần thêm một chút, sống mũi thẳng tắp gần như chạm vào chóp mũi của anh: "Em nói xem?"

Hai người giống như đang đá bóng, đá tới đá lui lại quay về chân Cố Sâm Vũ.

Cố Sâm Vũ vô thức lùi lại, cái đầu tròn trịa lún sâu vào lưng ghế, cố gắng kéo giãn khoảng cách giữa hai người: "Cậu muốn tôi coi cậu là cái gì, cậu chính là cái đó của tôi."

Đã trả lời, nhưng lại chưa hoàn toàn trả lời.

Yết hầu quyến rũ khẽ cuộn lại, Giản Vân Xuyên siết chặt từng ngón tay, khi mở miệng lần nữa, hơi thở ấm áp gần như lướt qua môi anh: "Em đã nói vậy, tôi sẽ coi là thật đấy."

Lúc này, thần kinh của Cố Sâm Vũ đã căng như dây đàn, bị ngứa đến mức không thể nhịn được nữa—

"Hắt xì!" Một tiếng hắt xì vang dội bật ra.

Trong chớp mắt, Giản Vân Xuyên hành động cực nhanh ngửa ra sau và nghiêng đầu, vừa kịp tránh được đòn tấn công vật lý của hắt xì và nước miếng.

"Xin lỗi, xin lỗi…" Cố Sâm Vũ vội vàng che miệng mũi, mở to đôi mắt ngây thơ, giọng ồm ồm xin lỗi: "Xin lỗi, tôi không cố ý."

Thư ký Lâm ở ghế lái không đành lòng nhìn.

Giản Vân Xuyên: …

Cậu nhẫn nại nhắm mắt lại, khi mở ra, lực trên tay đã thả lỏng, ngồi về vị trí của mình.

Cố Sâm Vũ thả lỏng toàn thân, gọi: "Thư ký Lâm!"

"Vâng, Cố Tổng." Thư ký Lâm đạp phanh: "Ngài có chỉ thị gì ạ?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!