Cuối tháng Ba, sau khi lựa chọn kỹ lưỡng, Cố Sâm Vũ cuối cùng cũng tìm được căn nhà ưng ý.
Việc trang trí nhà mới hoàn toàn do anh tự mình giám sát, Giản Vân Xuyên nói tùy anh muốn làm gì cũng được, chỉ đưa ra một yêu cầu đó là lắp một tấm gương lớn trên trần phòng ngủ.
Bề ngoài trông như một cái trần nhà bình thường, sau khi bật công tắc ở đầu giường lên là có thể nhìn thấy bóng người.
Lúc đó anh còn không hiểu tại sao phải lắp gương trên trần nhà, nhưng cũng không suy nghĩ quá nhiều.
Lắp thì lắp thôi, miễn là vợ yêu vui là được.
Sau khi trang trí xong, vào một ngày xuân ấm hoa nở, họ chuẩn bị cùng nhau chuyển vào nhà mới, chính thức bắt đầu cuộc sống chung.
Hôm đó, Cố Sâm Vũ dậy từ sớm, tỉnh táo rửa mặt xong, mặc bộ đồ thể thao rộng rãi thoải mái, xuống lầu ăn sáng trước.
"Chào buổi sáng, mọi người trong gia đình thân yêu~" Anh tràn đầy năng lượng chào hỏi mọi người, "Lại là một ngày tuyệt vời nữa!"
Cố Diệp đặt tờ báo buổi sáng xuống bàn, mặt không biểu cảm liếc thằng em thiểu năng nhà mình một cái, "Chuyển đi rồi, vui đến thế cơ à?"
Lan Tuyết Nhu vốn đang nhìn anh cười cười, nghe vậy nụ cười đột nhiên đông cứng lại, "Tiểu Vũ, con thật sự sắp rời khỏi nhà rồi sao…"
Cố Sâm Vũ vội vã chạy qua, ngoan ngoãn ngồi bên cạnh dì Lan Lan nhà mình, an ủi: "Dì Lan Lan, con chỉ là dọn ra ngoài ở thôi, chứ đâu phải không về nhà nữa."
"Dì biết, chỉ là… haizz…" Lan Tuyết Nhu dịu dàng và buồn bã nhìn anh, "Chỉ là sau này không thể thường xuyên gặp mặt, dì cũng không thể chăm sóc con tốt được nữa."
Cố Khinh Chu uống xong ngụm sữa cuối cùng, hiếm hoi làm một lần chiếc áo bông nhỏ tri kỷ, "Dì đừng buồn, không phải còn có con và anh cả ở bên dì sao?"
"Con và Giản Vân Xuyên sẽ thường xuyên về ăn chực." Cố Sâm Vũ nghiêm túc hứa hẹn, "Đây là nhà của con, mãi mãi là nhà."
Cố Diệp lạnh lùng đứng ngoài quan sát, "Không cần đâu, nửa năm về một lần là đủ rồi, một năm một lần cũng được."
Cố Sâm Vũ: …
Đúng là anh ruột mà.
Anh cả nói lời cay nghiệt, nhưng vẫn tự mình lái xe đưa thằng em đến nhà mới.
Cố Sâm Vũ mang theo không nhiều đồ, chỉ soạn một ít quần áo để thay và đồ dùng hàng ngày, nhưng vẫn chật kín hai cái vali.
Xuống xe, Cố Diệp không nói hai lời xách chiếc vali lớn, tự mình đi trước.
Cố Sâm Vũ vội vàng xách chiếc vali nhỏ, đi theo phía sau, "Anh cả, anh định giúp em chuyển vào trong luôn ạ?"
"Sao nào, nhà mới giấu bảo bối gì à, anh không được vào?" Cố Diệp dừng bước, quay lại liếc nhìn thằng em một cái.
"Sao có thể chứ?" Cố Sâm Vũ lắc đầu, "Đừng nói là vào nhà em, ngay cả anh cả muốn ở lại nhà em, em trai cũng không dám nói một lời nào."
"Ha ha…" Cố Diệp cười giả tạo, tiếp tục bước đi.
"Khoan đã anh cả!" Cố Sâm Vũ lại gọi anh.
Cố Diệp: "Lại sao nữa?"
Cố Sâm Vũ chớp chớp đôi mắt to vô tội, "Anh cả, anh biết đường vào nhà em không?"
Cố Diệp: …
"Vậy chú còn không mau dẫn đường?"
Mười phút sau, Cố Sâm Vũ mở cửa nhà mới, một mùi thơm thức ăn đậm đà lập tức xộc vào mũi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!