Len, q**n l*t?
Cố Sâm Vũ đờ đẫn mất vài giây, biểu cảm trên gương mặt dần dần trở nên mất kiểm soát, "Tại sao tôi phải dùng len để đan q**n l*t?"
Giản Vân Xuyên: "Giữ ấm?"
Cố Sâm Vũ nhất thời không nói nên lời phản bác, tự mình rơi vào trầm mặc.
Đối với Tiểu Cố Tổng được mệnh danh là máy phát thanh bip bip thành tinh, đoạn trầm mặc này đặc biệt quý giá.
Nhưng Giản Vân Xuyên ngược lại có chút không quen, cậu khẽ nhíu mày, cố gắng hiểu hình dạng thật của cục len màu đỏ đó.
"Cái đó…" Sau một lúc lâu, Cố Sâm Vũ sắp xếp lại ngôn ngữ, nói với vẻ vô cùng bất lực, "Cậu từng thấy ai mặc q**n l*t len chưa? Không sợ ngứa ngáy khó chịu sao?"
Ánh mắt Giản Vân Xuyên dừng trên tay anh, ý tứ rất rõ ràng—
Chẳng phải vừa thấy rồi sao?
"Cậu nhìn kỹ lại hình dạng của nó đi." Cố Sâm Vũ giăng chiếc khăn quàng cổ màu đỏ ra, trưng bày toàn diện không góc chết, "Cậu không cảm thấy nó rất thích hợp để quàng lên cổ sao?"
Sâu trong đáy mắt cẩu Giản Vân Xuyên chấn động một chút, "Khăn quàng cổ?"
"Thông minh!" Cố Sâm Vũ lập tức vui vẻ trở lại, mặt mày hớn hở đứng dậy khỏi ghế, "Tôi đã nói rồi mà, kỹ thuật đan khăn quàng cổ của tôi vẫn rất ổn!"
Giản Vân Xuyên: ……
Cậu không hiểu, nhưng có thể giữ im lặng.
Cố Sâm Vũ cầm chiếc khăn quàng cổ đã đan được nửa chừng đến trước mặt cậu, ngập tràn sự tự tin, "Đeo lên chắc chắn sẽ đẹp thôi."
Giản Vân Xuyên lập tức lùi lại một bước, trên khuôn mặt tuấn tú viết rõ hai chữ "Từ Chối".
"Đừng kháng cự mà, tôi chỉ bảo cậu thử một chút thôi." Cố Sâm Vũ tiến lên một bước theo sau, an ủi, "Yên tâm, chiếc này không phải đan cho cậu."
Giản Vân Xuyên nhíu mày: "Chiếc quần… khăn quàng cổ này, anh đan cho ai?"
Cố Sâm Vũ cười bí ẩn: "Cậu đoán xem?"
Giản Vân Xuyên không đoán, chỉ dùng đôi mắt đen thẳm chăm chú nhìn anh không rời.
Cố Sâm Vũ bị nhìn đến mức tim đập nhanh hơn, trực giác mách bảo Giản tiểu thiếu gia hình như có chút không vui rồi.
"Thôi được rồi, là tặng cho anh cả tôi đó." Anh cụp mi mắt xuống, ánh mắt rơi trên chiếc khăn quàng cổ màu đỏ, "Sắp đến sinh nhật anh cả tôi rồi, tôi không biết nên tặng quà gì, nên quyết định tự tay đan một chiếc khăn quàng cổ tình thân, bày tỏ chút tấm lòng."
Ánh mắt Giản Vân Xuyên dịu đi đôi chút.
Tuy nhiên, giây tiếp theo, không biết cậu lại nghĩ đến điều gì, giọng điệu xen lẫn sự trêu chọc lạnh lùng: "Anh chắc chắn, anh cả của anh muốn chiếc khăn quàng cổ trông như cái q**n l*t này không?"
"Ôi, cậu đừng nói nó giống q**n l*t nữa mà!" Cố Sâm Vũ vừa gấp vừa ngượng ngùng, biện minh cho mình, "Đây không phải là do chưa đan xong à? Thành phẩm cuối cùng chắc chắn sẽ rất đẹp."
Giản Vân Xuyên: "Chưa chắc."
Cố Sâm Vũ: ……
Giản tiểu thiếu gia hôm nay nhất định là tâm trạng không tốt, nên mới khẩu nghiệp hơn bình thường.
Anh tự điều chỉnh trong lòng một chút, rất nhanh đã lấy lại tự tin: "Thư ký Lâm cũng nói rồi, tặng quà quan trọng là tấm lòng, hơn nữa kỹ thuật của tôi sẽ tiến bộ mà."
"Xem ra, anh rất coi trọng sinh nhật anh cả của mình." Giản Vân Xuyên không nhận ra giọng điệu của mình, mang theo một sự ghen tị rất tinh tế, "Rất hao tâm tốn sức."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!