Chương 24: (Vô Đề)

Sau khi xuống xe, Cố Sâm Vũ chặn một chiếc taxi gần công ty, đích thân đưa Giản tiểu thiếu gia lên xe, rồi đứng yên tại cổng nhìn theo cậu rời đi.

Tư thế hệt như một hòn đá vọng thê.

Một lúc lâu sau, Thư ký Lâm không nhịn được nhắc nhở: "Không còn thấy taxi nữa rồi, Cố Tổng."

Cố Sâm Vũ hoàn hồn, "Chẳng lẽ anh cảm thấy tôi đang nhìn chiếc taxi đó hả?"

Thư ký Lâm khiêm tốn hỏi: "Vậy ngài đang nhìn gì?"

"Tôi đang nhìn tương lai xa xôi, là tương lai của công ty chúng ta." Cố Tổng vẻ mặt sâu sắc.

Thư ký Lâm: ……

"Xin lỗi Cố Tổng, tầm nhìn của tôi còn hạn hẹp."

"À này Thư ký Lâm, chuyện gặp Giản Vân Xuyên trong chuyến công tác lần này, trời biết đất biết, anh biết tôi biết." Cố Sâm Vũ nghiêm mặt, dặn dò với giọng điệu nghiêm túc, "Kể cả cuộc trò chuyện vừa rồi của chúng ta, tôi không muốn có người thứ tư biết."

Thư ký Lâm không chút do dự trả lời: "Rõ ạ."

Một thư ký xuất sắc sẽ không làm trái bất kỳ quyết định nào của cấp trên.

"Rất tốt." Cố Sâm Vũ hài lòng gật đầu, quay người đi vào tòa nhà công ty, "Bảo bộ phận pháp lý xem xét các điều khoản cụ thể trong hợp đồng, sau khi xác nhận không có vấn đề gì thì gửi cho bên Thần Tinh, phải ký kết nhanh chóng, tránh đêm dài lắm mộng."

"Vâng, Cố Tổng." Thư ký Lâm đáp lời, đi theo anh vào tòa nhà.

Cố Sâm Vũ một mình tăng ca tại công ty đến hơn tám giờ mới duỗi người, ngẩng đầu lên khỏi đống tài liệu.

Thông cảm cho sự vất vả của Thư ký Lâm trong chuyến công tác lần này, anh đã cho Thư ký Lâm tan làm đúng giờ, tự mình lái xe về nhà.

Khi anh kéo vali về biệt thự nhà họ Cố, kim đồng hồ đã chỉ sang chín giờ rưỡi.

Vừa bước vào cửa, anh đã nhìn thấy hai anh em Cố Diệp và Cố Khinh Chu đang đối diện nhau trong phòng khách, một người ngồi một người đứng.

"Anh cả, em út." Cố Sâm Vũ vui mừng vẫy tay, "Hai người đang đợi em à?"

Cố Khinh Chu: "Không."

Cố Diệp: "Nghĩ nhiều phết."

Cố Sâm Vũ: ……

"Thôi được rồi, xem như em tự mình đa tình đi."

Anh tiếp tục kéo vali đi vào phòng khách, nhưng lại nghe thấy Cố Diệp lớn tiếng quở trách: "Thành tích học tập kém như lở núi, cứ trượt dốc như thế này, rốt cuộc chú định xử lý như thế nào?"

Bước chân Cố Sâm Vũ khựng lại.

Cố Kiến Lâm bận rộn với công việc tập đoàn, thời gian rảnh rỗi lại còn phải dành cho người vợ trẻ xinh đẹp, người thực sự quản lý anh và Cố Khinh Chu hiện tại chính là Cố Diệp.

Cố Khinh Chu trông có vẻ còn sợ anh cả hơn cả anh.

"Đây không phải mới là lớp 11 ư…" Cố Khinh Chu nhìn chằm chằm xuống sàn nhà, giọng biện minh lí nhí như muỗi kêu, "Lớp 12 chỉ cần cố gắng một chút là—"

"Em có phải quá tự tin vào bản thân mình rồi không?" Cố Diệp lạnh lùng cắt lời em trai, "Anh cảm thấy em muốn giống Cố Sâm Vũ, thi không đậu đại học, thì ra nước ngoài kiếm một cái bằng đại học gà rừng rồi quay về đúng không?"

Cố Sâm Vũ đang âm thầm rút lui lập tức cảm thấy đầu gối bị trúng đạn, không nhịn được lên tiếng phản đối, "Anh cả, anh mắng em út thì cứ mắng nó đi, sao lại lôi em vào làm gì ha ha ha…"

"Chú đứng yên đó cho anh." Cố Diệp quay đầu nhìn Cố Sâm Vũ, "Anh bảo chú về nhà chủ động tìm anh, chú coi lời anh nói là gió thoảng qua tai đấy à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!