Chương 23: (Vô Đề)

"Cả hai con mắt đều… đều không nhìn thấy!" Khuôn mặt tuấn tú gần trong gang tấc càng lúc càng trầm xuống, Cố Sâm Vũ với ý muốn sống sót bùng nổ vội vàng quay ngoắt một cái, tự cứu thành công.

Sắc mặt Giản Vân Xuyên dịu đi một chút.

Tiểu Cố Tổng lại tiếp tục cố gắng: "Phó Cẩn Chi là cái thá gì chứ? Từ ngữ miêu tả vừa cao ráo vừa đẹp trai, chỉ có Giản tiểu thiếu gia của chúng ta mới xứng đáng!"

Giản Vân Xuyên cụp mắt xuống, nhìn đối phương không chớp, "Mới gặp hai lần, đã đòi thêm WeChat, anh đối với ai cũng không có phòng bị như vậy à?"

Cố Sâm Vũ khẽ cãi lại: "Tôi không có thêm WeChat của hắn, lúc sau cậu đến, không phải đã nhìn thấy rồi sao?"

Giản Vân Xuyên cười lạnh: "Sao nào, không thêm được nên rất thất vọng?"

"Không không không, WeChat là thứ riêng tư như vậy, sao có thể tùy tiện tiết lộ ra ngoài được?" Cố Sâm Vũ bắt đầu nói bậy một cách nghiêm túc, "Người không giữ nam đức mới tùy tiện thêm WeChat của người khác!"

Giản Vân Xuyên: ……

Cố Sâm Vũ khó chịu dùng gáy cọ cọ vào cánh cửa, "Cái đó, cậu có thể buông tôi ra trước được không…"

Tư thế hiện tại của hai người họ quá kỳ quái rồi, đây không phải là tư thế độc quyền trong phim thần tượng mà Bá tổng ép nữ chính nghèo vào tường sao?

Vai trò bị đảo ngược rồi kìa!

"Tránh xa họ Phó ra một chút." Giản Vân Xuyên không có ý định buông tay, ngược lại còn thu lại ngón tay thon dài, siết cổ tay anh chặt hơn, "Đừng tùy tiện chọc vào hắn."

Cố Sâm Vũ mơ hồ cảm thấy những lời này có chút quen thuộc, tìm kiếm trong ký ức, đây chẳng phải là lời anh cả đã nói với mình sao? Bảo mình tránh xa Giản Vân Xuyên một chút.

Quả nhiên, nhân vật chính vẫn là nhân vật chính, anh không chọc vào ai được cả.

"Cậu yên tâm, tôi nhìn thấy Phó Cẩn Chi còn không kịp tránh đây này." Cố Sâm Vũ vô thức mím môi, "Thực ra, người mà Phó Đại Thiếu để mắt tới không phải tôi, mà là—"

Là cậu đó!

Cố Sâm Vũ tự mình rơi vào sự giằng xé giữa việc tiết lộ và không tiết lộ cốt truyện, không nhận ra đôi mắt đang nhìn mình càng lúc càng sâu thẳm.

Ánh mắt Giản Vân Xuyên rơi trên đôi môi mềm mại ẩm ướt, không kìm được nhớ đến cái chạm nhẹ như tuyết bay kia.

Tuy rất ngắn ngủi, nhưng cậu lại nhớ kỹ cảm giác được phóng đại vô hạn trong khoảnh khắc đó, ướt át, mềm mại, như thạch sắp tan chảy, khiến người ta muốn nếm thử lại lần nữa…

Cậu như bị ma quỷ ám ảnh chậm rãi cúi đầu, gần hơn một chút, gần hơn một chút, gần hơn một chút nữa là có thể nếm được…

Áu!" Giây tiếp theo, Cố Sâm Vũ đau đớn kêu lên.

Hóa ra ngay lúc Giản Vân Xuyên cúi đầu, anh lại vừa lúc ngửa mặt lên, thế là sống mũi cao thẳng của hai người đập thẳng vào nhau.

Giản Vân Xuyên lập tức buông tay đang giam cầm anh ra, "Bị đụng đau à?"

"Xì a…" Cố Sâm Vũ đưa tay ôm sống mũi, "Hơi đau…"

"Kỳ lạ thật đấy, lực tác dụng không phải tương hỗ sao?" Anh nâng mí mắt lên, đôi mắt to như nai tơ phủ một tầng nước mắt sinh lý, "Sao cậu không đau?"

Giản Vân Xuyên: "Bởi vì tôi cứng hơn."

Cố Sâm Vũ: ……

Lần này anh không quan tâm đến việc tranh cãi "rốt cuộc ai cứng hơn", lặng lẽ rút tay ra vặn tay nắm cửa, muốn nhân cơ hội trốn khỏi không gian khiến anh khó thở này.

Tuy nhiên, anh đã bỏ qua việc cửa khách sạn mở vào trong.

Thế là, anh dùng tay kéo cửa, từng chút một giấu mình ra sau cánh cửa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!