Mọi giác quan đều không kiểm soát được mà tập trung vào vị trí da thịt tiếp xúc với nhau đó, d** tai mỏng manh nhiễm màu đỏ hồng có thể nhìn thấy bằng mắt thường, nhanh chóng lan xuống chiếc cổ thiên nga thon dài, thanh tú.
Cùng lúc đó, Cố Sâm Vũ cũng nhận ra mình dường như đã áp sát quá gần, theo bản năng ngả đầu ra sau, muốn kéo giãn khoảng cách giữa hai người.
"Đừng nhúc nhích." Giây tiếp theo, cánh tay đang ôm anh của Giản Vân Xuyên khẽ nhúc nhích, kéo người trở lại vòng tay của mình, kiểm soát chặt chẽ.
Vệt hồng trên tai chưa kịp phai đi, nhưng giọng nói êm ái lại càng trầm thấp hơn.
Cố Sâm Vũ bị trấn áp, đành phải tập trung lại sự chú ý vào đường bắn.
Đám đông vây xem trở nên căng thẳng một cách khó hiểu, ngay cả Phùng Thù Lẫm cũng đặt cung tên đang cầm trên tay xuống, ánh mắt nghiên cứu tìm tòi đổ dồn vào hai người.
Rốt cuộc là may mắn hay thực lực, rất nhanh sẽ được kiểm chứng.
Giản Vân Xuyên trưng ra vẻ mặt bình tĩnh, mang theo người trong lòng, một lần nữa kéo cung.
Cơ bắp cánh tay ẩn dưới chiếc áo sơ mi đen lặng lẽ nổi lên theo lực kéo, dây cung căng đến độ cong tuyệt đẹp.
Giây tiếp theo, mũi tên đó như chẻ tre bắn về phía mục tiêu.
Lại là mười điểm, vị trí không sai một ly so với mũi tên trước.
Trường bắn lại bùng nổ một tràng reo hò.
"Hoàn hảo." Phùng Thù Lẫm không kìm lòng được mà vỗ tay, giọng điệu tò mò, "Vị… Ngài Giản này, cậu là vận động viên chuyên nghiệp sao?"
"Không phải." Giản Vân Xuyên lạnh nhạt đáp lại hai chữ.
"Phục chưa, Phùng Tổng?" Cố Sâm Vũ buông tay ra, đem rút mình ra khỏi cơ thể ấm áp và xa lạ kia, không hề che giấu sự đắc ý trong giọng nói, "Có muốn tiếp tục thi đấu không?"
"Tôi nhận thua." Phùng Thù Lẫm cười hiền lành, "Nhưng tôi không phải nhận thua với Cố Tổng."
Cố Sâm Vũ lắc lắc ngón tay, vẻ mặt lý lẽ hùng hồn, "Sao lại không? Cậu ấy là người tôi mang đến, ngài thua cậu ấy chính là thua tôi."
Trong lòng đột nhiên trở nên vắng vẻ, Giản Vân Xuyên vốn có chút không vui, nghe vậy lại khẽ nhíu mày, độ ấm trong mắt lặng lẽ tăng lên.
"Thôi được rồi, thua Cố Tổng cũng không mất mặt." Phùng Thù Lẫm rõ ràng không có ý định tranh thua thắng với anh, giọng điệu thoải mái nhượng bộ, "Hôm nay đến đây thôi, lần sau có cơ hội có thể giao lưu tiếp."
Cố Sâm Vũ hài lòng gật đầu, miệng vẫn khiêm tốn: "Đã nhường đã nhường."
Giản Vân Xuyên nhìn anh, như thể thấy cái đuôi mèo nhỏ đang đắc ý vểnh lên, đung đưa đung đưa trong không khí.
Vừa đáng yêu mà lại vừa đáng đánh.
Buổi làm nóng trước bữa ăn kết thúc, đoàn người lại đi về phía địa điểm tiệc tối.
Phùng Thù Lẫm nghe điện thoại đi trước, Cố Sâm Vũ đi theo sau, kề bên người bên cạnh nói thầm, "Cậu học bắn cung từ khi nào vậy?"
Anh nhớ trong sách không hề viết về kỹ năng bắn cung của Giản Vân Xuyên.
Giản Vân Xuyên liếc nhìn anh, "Học khi rảnh rỗi."
Cố Sâm Vũ "xì xì" hít khí, "Sao cái gì cậu cũng biết thế? Có thứ gì cậu không biết không?"
Giản Vân Xuyên nghiêm túc suy nghĩ vài giây, "Tạm thời chưa nghĩ ra."
Cố Sâm Vũ nghẹn lại, bị Giản tiểu thiếu gia vô tình khoe khoang kiểu Versailles* dội cho một vốc máu lên mặt.
(*Một loại phương thức ngôn ngữ "khoe khoang một cách khiêm tốn" còn được gọi là Văn học Versailles.)
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!