Đầu lưỡi ấm nóng mềm mại ướt át khác thường, một cảm giác tê dại chưa từng có lan dọc từ lòng bàn tay chạy thẳng lên trên, Giản Vân Xuyên buông tay ra như bị điện giật.
"A~" Cố Sâm Vũ cuối cùng cũng có khoảng trống để thở, mếu máo mở miệng tố cáo: "Giản Vân Xuyên! Cậu có phải là muốn mưu tài hại mệnh không?"
Chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi này, đuôi mắt hếch lên lại đỏ ửng hơn, đôi mắt xinh đẹp cũng bị phủ một tầng hơi nước, đang phồng má trừng cậu, trông rất đáng yêu, càng đặc biệt khiến người ta muốn…
Muốn hung hăng bắt nạt một trận.
Giản Vân Xuyên âm tùy ý động, bàn tay vừa buông ra lại che lên chiếc miệng không yên phận kia, giọng nói hạ thấp nhẹ nhàng pha chút quái dị: "Nếu anh còn không ngoan ngoãn, tôi không dám đảm bảo, sẽ làm những chuyện đáng sợ gì với anh đâu."
Chú tài xế ở ghế lái, phía sau lưng lập tức lại toát mồ hôi lạnh, liên tục nhìn vào gương chiếu hậu: "Cái đó… Anh đẹp trai, cậu, cậu cậu bình tĩnh một chút đi…"
Giản Vân Xuyên không đáp lời, đôi mắt đen kịt sâu thẳm khóa chặt khuôn mặt dưới lòng bàn tay, dường như có thứ gì đó sắp phá vỡ xiềng xích sâu thẳm bên trong.
"Anh đẹp, đẹp trai! Cậu ngàn vạn lần đừng hành động bồng bột!" Chú tài xế không nghe được hồi âm, sợ hãi đạp thắng một cái.
Tuy nhiên ông còn chưa kịp kiểm tra tình hình, đã nghe thấy một tiếng thở đều truyền đến từ ghế sau.
Ngoảnh đầu nhìn, nửa khuôn mặt của cậu trai xinh đẹp ẩn trong bóng tối, nhắm chặt mắt ngủ say sưa.
"Ngủ rồi." Giản Vân Xuyên giải thích với giọng điệu bình thản, nghĩ một lát lại dặn dò: "Làm ơn lái chậm lại một chút, cảm ơn."
Sau đó cậu cứ nhìn chằm chằm vào gương mặt ngủ say của Cố Sâm Vũ suốt cả quãng đường, cho đến khi đến đích.
Taxi chậm rãi dừng lại, Giản Vân Xuyên đỡ Cố Sâm Vũ dựng lên tựa vào lưng ghế, sau đó mò điện thoại di động ra từ túi quần tây, nhẹ nhàng nắm lấy ngón tay mềm mại trắng nõn, nhấn để mở khóa điện thoại.
Đúng là mèo con say sỉn, hoàn toàn không có tâm phòng bị.
Taxi không thể đi vào khu biệt thự, cậu cũng không biết số nhà cụ thể, chỉ có thể gọi điện cho gia đình của Cố Sâm Vũ.
Sau vài tiếng "tút tút", một giọng nam trầm thấp vang lên trong xe: "Alo, có chuyện gì mau nói, không rảnh quan tâm chú."
"Cố Sâm Vũ say rượu rồi, làm phiền ra đón cậu ấy một chút." Giản Vân Xuyên nói rõ tình hình một cách ngắn gọn.
Giọng Cố Diệp lập tức trở nên căng thẳng: "Cậu là ai?"
Giản Vân Xuyên lười trả lời câu hỏi không cần thiết này, cúp máy ngay lập tức.
Cậu nhét điện thoại lại, thành thạo quét mã thanh toán tiền xe, sau đó mở cửa bước xuống xe.
Vốn định gọi mèo con say sỉn tỉnh dậy, nhưng thấy người đó nghiêng đầu ngủ say ngon lành, cậu lại thở dài, cúi người ôm ngang người ta ra ngoài.
Tiểu Cố Tổng bình thường trông có vẻ hét ra lửa, ôm vào lòng chỉ là một cục bông nhỏ, còn tự giác chủ động vươn cánh tay thon dài mềm mại, bám chặt vào lưng cậu.
Giống như một con lười nhỏ bám vào một cây đại thụ.
Ánh mắt Giản Vân Xuyên không khỏi mềm mại thêm vài phần, vừa định quay lại nói với tài xế một tiếng "cảm ơn", thì phát hiện taxi sau khi quay đầu đã phóng đi không dừng lại, chỉ để lại một làn khói xe.
Giống như sợ rằng chậm một bước sẽ không đi được nữa.
Giản Vân Xuyên: "…"
Cậu quay người lại, ôm thanh niên trong lòng, vững vàng đi về phía khu biệt thự.
Bảo vệ ở cổng ngoài rõ ràng đã nhận được tin tức, lập tức mở cổng cho đi.
Đi được một lúc, một bóng dáng cao lớn xuất hiện trong tầm nhìn.
"Giản Vân Xuyên?" Cố Diệp kinh ngạc dừng bước: "Tại sao lại là cậu?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!