Cố Sâm Vũ không cho Giản tiểu thiếu gia thời gian phản ứng, thừa thắng xông lên: "Mức lương tùy cậu ra giá, trong công ty không ai quản được cậu, thấy thế nào?"
"Lý do hiện tại tôi khó tìm được việc, anh thực sự hiểu rõ không?" Giản Vân Xuyên hếch cằm, giọng điệu như đang nói về một chuyện bình thường.
"Bất kể lý do là gì, hiện tại tôi có thể cung cấp việc làm cho cậu, không phải là được rồi sao?" Cố Sâm Vũ hiểu rõ như lòng bàn tay, nhưng trên mặt lại cố ý giả ngây giả ngô: "Công ty của tôi, tôi nói được là được, chỉ cần cậu không nhòm ngó vị trí Cố Tổng của tôi, mọi thứ khác đều không thành vấn đề."
Bây giờ lòng hối lỗi của cha Cố đối với nguyên chủ vẫn chưa hoàn toàn tiêu tan, nhà họ Cố ít nhất vẫn che chở cho anh, cho dù anh có đường đường chính chính đưa Giản Vân Xuyên đến Samy, nhà họ Giản có thể làm gì anh cơ chứ?
"Vậy nếu tôi…" Ánh mắt tối sầm rơi xuống khuôn mặt tươi tắn sinh động kia, Giản Vân Xuyên khẽ cong môi: "Hàng ngày nhòm ngó anh—"
"Cái gì?" Cố Sâm Vũ bị ánh mắt của cậu nhìn đến tim đập thình thịch, trực giác mách bảo nguy hiểm lại trỗi dậy.
"—Nhòm ngó vị trí tổng giám đốc của anh, thì sao?" Giản Vân Xuyên không nhanh không chậm bổ sung nửa câu sau, cảm xúc khó đoán trong mắt dần dần biến mất.
Cố Sâm Vũ âm thầm thở phào một hơi.
Anh vơ lấy đôi đũa một cách tùy tiện, lẩm bẩm trong miệng: "Chỉ là một công ty Samy bé tí, cậu mới không thèm để mắt đến đâu…"
Giản Vân Xuyên gõ nhẹ lên mặt bàn: "Nói cái gì, nói to lên."
"Cậu mà thực sự nhòm ngó, thì tôi cũng hết cách với cậu thôi, nhưng bây giờ tôi chỉ lo được cái trước mắt đã." Cố Sâm Vũ ngẩng mặt lên: "Tôi cho cậu ba ngày để suy nghĩ, nếu cậu muốn đến, thì chủ động liên lạc với tôi."
"Được." Lần này Giản Vân Xuyên đồng ý, cụp hàng mi đen dày xuống: "Tôi sẽ nghiêm túc cân nhắc."
Chuyện đào góc tường tạm thời khép lại, sự chú ý của Cố Sâm Vũ lại tập trung vào đồ ăn, chuẩn bị chuyên tâm lấp đầy cái bụng.
"Món gà kho hạt dẻ này ngon đấy, cậu thử xem?"
"Ủ ôi tôm xào chấm giấm này cũng ngon lắm~"
Giản Vân Xuyên nhìn vật nhỏ trước mặt ăn món gì cũng thấy ngon, thỉnh thoảng lại phát ra những tiếng cảm thán như chưa từng thấy đời, khẩu vị của cậu hiếm hoi trở nên tốt hơn.
Các món ăn trên bàn cũng dường như trở nên ngon miệng hơn.
Ăn được khoảng bảy tám phần no, Cố Sâm Vũ cuối cùng cũng dừng lại.
Anh khẽ sờ bụng dưới của mình: "Tôi đi vệ sinh một lát, cậu ăn thêm chút nữa đi."
"Tôi cũng đi." Giản Vân Xuyên đứng dậy theo.
Nhà hàng này thuộc mức tiêu dùng trung
-cao cấp, lượng khách dùng bữa vào giờ này không nhiều, hai người dưới sự hướng dẫn của nhân viên phục vụ, thuận lợi tìm thấy nhà vệ sinh.
"Cái đó, hay là cậu đi trước đi?" Đến tận khi đứng trước cửa xả nước, Cố Sâm Vũ không lý do nhường cho đối phương.
Giản Vân Xuyên liếc anh một cái: "Không phải có chỗ trống đấy à?"
Nói rồi vươn tay cởi chiếc thắt lưng khít khao.
Cố Sâm Vũ xoay người cực nhanh: "Tôi đột nhiên cảm thấy nhà vệ sinh này có chút chật chội, đợi cậu xong rồi tôi vào!"
Giản Vân Xuyên: ? Chẳng phải rất rộng rãi sao?
Cậu quay mặt đi, nhìn theo chiếc gáy tròn trịa rời đi, trong lòng có một phỏng đoán buồn cười.
Lẽ nào là ngượng ngùng, không tiện trước mặt mình…?
Điều này thật sự là thay đổi tính nết một cách triệt để.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!