Chương 1: Chung sống ngọt ngào 01

Tập đoàn Đằng Phi và các công ty con trực thuộc đều bắt đầu nghỉ Tết Dương lịch bắt đầu từ ngày Tết ông Táo.

Khi còn đi làm, Tiểu Cố Tổng có thể tìm cớ lén lút chuồn đi, nhưng kỳ nghỉ này bắt đầu, ngược lại anh lại không có khe hở nào.

Nhà họ Cố là một gia tộc lớn, nhưng những người lớn tuổi đã qua đời từ sớm, lớp trẻ bình thường ít khi qua lại, chỉ đến Tết mới đi thăm hỏi nhiều hơn.

Thế là, kể từ khi bắt đầu nghỉ Tết, Cố Sâm Vũ ngày nào cũng bị kéo đi thăm viếng khắp nơi, giống như một con quay nhỏ bận rộn xoay vòng.

Chiều ba mươi Tết, ngay từ sáng sớm, Cố Sâm Vũ đã nằm trên giường gửi lời chúc phúc cho vợ yêu: [Giao thừa vui vẻ.]

Cố Sâm Vũ: [Vợ ơi, có phải em là người gửi lời chúc mừng sớm nhất cho anh không?]

Cố Sâm Vũ: [Mèo con thăm dò. jpg]

Giản Vân Xuyên: [Không phải.]

Tiểu Cố tổng lập tức cuống cuồng lên, không giữ nổi vẻ điềm tĩnh mà gọi cuộc gọi thoại qua: "Là ai! Ai đã cướp mất cái đầu tiên của em!"

"Em qua đây, anh sẽ nói cho em biết là ai." Có lẽ là vừa tỉnh giấc buổi sáng, giọng nói êm tai có chút khàn, nghe vừa quyến rũ vừa mời gọi.

Tai Cố Sâm Vũ nóng bừng, "Em không qua được mà~"

Giọng Giản Vân Xuyên càng trầm hơn, "Nói chuyện đàng hoàng, không được làm nũng."

"Em đâu có làm nũng?" Cố Sâm Vũ vừa chối, vừa ư ử nói: "Em nhớ anh, vợ ơi~"

"Em nhớ anh, nhưng không đến gặp anh, cũng không cho anh đi tìm em." Giản Vân Xuyên khẽ hừ một tiếng, "Đồ lừa gạt."

"Thật mà! Em thề!" Cố Sâm Vũ cuống đến mức ngồi bật dậy khỏi giường, "Đợi em bận xong nốt hôm nay, em nhất định sẽ đi tìm anh, được không?"

Có trời biết anh nhớ vợ yêu đến mức lòng như bị cào xé.

Kể từ khi anh nhớ lại chuyện kiếp trước, anh cảm thấy họ đã bỏ lỡ nhau quá lâu quá lâu rồi, cho dù kiếp này có sống đến bảy mươi tuổi, bọn họ cũng chỉ còn lại hơn bốn mươi năm.

Nghĩ đến đây, anh hận không thể ôm lấy vợ mình thủ thỉ những lời ngọt ngào mọi lúc mọi nơi.

"Thật sự nhớ anh à?" Giản Vân Xuyên không nhanh không chậm hỏi tiếp, "Nhớ ở đâu, nhớ như thế nào?"

"Chỗ nào cũng nhớ anh hết á." Cố Sâm Vũ nằm xuống chăn lại, "Mắt nhớ, mũi nhớ, miệng nhớ, tim gan tì phổi đều nhớ…"

"Gì nữa?" Giản Vân Xuyên ám chỉ.

"Hả?" Cố Sâm Vũ chớp chớp mắt, "Em phải kể hết tất cả các bộ phận luôn hả?"

"Anh cũng nhớ em." Giản Vân Xuyên không tiếp lời anh, mà khẽ thì thầm bên tai anh như một tiếng thở dài, "Muốn hôn em, muốn chạm vào em, muốn ôm em, còn muốn…"

Chữ cuối cùng không nói ra, nhưng vành tai Cố Sâm Vũ vẫn nóng như bị bỏng, "Anh…. em…"

Kể từ lần ở khách sạn đó đã nửa tháng trôi qua rồi.

Trước đây anh cả còn từng nghi ngờ Tiểu tiên nam có phải là bị liệt dương rồi hay không, sau lần đó anh mới biết, được, quá được là đằng khác, được đến nỗi anh khản cả giọng.

Cuối tuần đó anh không thể bước chân ra khỏi phòng khách sạn nửa bước, thứ Hai đương nhiên cũng không thể đi làm đúng giờ, phải dưỡng sức tận ba ngày mới hồi phục bình thường trở lại, giờ nhắc lại vẫn còn cảm thấy sợ hãi.

Nhưng mà, sự sung sướng lúc đó cũng là thật sự quá sướng…

"Sao vậy, không phải là nhớ anh à?" Đầu dây bên kia truyền đến tiếng sột soạt, sau đó là một tiếng r*n r* trầm thấp chết người, "Để anh xem, em nhớ anh như thế nào…"

Ngày Giao thừa, mặc dù tỉnh dậy từ rất sớm, nhưng Cố Sâm Vũ lại là người cuối cùng xuống lầu ăn sáng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!