"Ha ha ha ha, các người nhìn hắn ở trong nước kìa, có giống một con chó không?"
"Cũng giống y như cái tên cha phế vật không được yêu thương của hắn, mèo chê chó ghét."
"Không ai được giúp hắn, để hắn tự bò lên. Kẻ nào dám giúp hắn chính là chống lại ta."
Phất Y bị tiếng cười đùa ầm ĩ của lũ trẻ đánh thức, mở mắt ra liền thấy một cậu bé đang vùng vẫy giữa hồ, đám nhóc con bên cạnh vẫn đang hả hê cười cợt.
Con cái nhà ai mà xui xẻo thế này, dám ngang nhiên làm càn ngay trước mắt nàng.
Phất Y thấy cậu bé trong hồ đã bò được lên bờ, định giơ chân đá vào mông tên nhóc cầm đầu thì phát hiện người mình nhẹ bẫng, giống như... đang nằm mơ vậy.
"Ta nói cho ngươi biết, lần sau còn dám chơi trội trước mặt Thái phó, ta sẽ cho ngươi thê thảm hơn nữa!" Tên nhóc cầm đầu bước đến bên cạnh cậu bé ướt sũng, đá một cước vào vai nó: "Nhớ kỹ chưa?"
Cậu bé im lặng gật đầu, nước trên người nhỏ tong tong xuống đất.
Thấy bộ dạng này của nó, đám trẻ cũng mất hứng bắt nạt, rất nhanh bên bờ hồ chỉ còn lại một mình cậu bé.
"Con nhà ai mà đáng thương thế?" Phất Y lại gần cậu bé trông chỉ khoảng năm sáu tuổi này, ngồi xổm xuống trước mặt nó, vừa vặn chạm mắt với đối phương.
Cậu bé này trông xinh xắn thật, lại còn hơi quen quen.
Ủa? Trông hơi giống Thái tử điện hạ nhà nàng.
Không đúng, trời ơi, đây chính là Điện hạ nhà nàng mà!
Phất Y cố gắng ôm tiểu Đình Hành đang run lẩy bẩy vì lạnh vào lòng, nhưng cánh tay nhẹ bẫng xuyên qua cơ thể chàng, nàng không làm được gì cả.
Nàng chợt hiểu ra, có lẽ đây chính là lý do Đình Hành từng sợ nước sâu.
Cậu bé nhỏ xíu bò dậy từ dưới đất, vắt khô nước trên vạt áo, không khóc cũng không làm loạn, đổ nước trong giày ra, mặc bộ quần áo ướt sũng đi về phía Sùng Văn Quán.
Cung nữ thái giám gặp trên đường dường như không nhận ra sự thảm hại trên người chàng, đều cúi đầu tránh ánh mắt, để mặc chàng mang theo cả người đầy nước đến Sùng Văn Quán xin phép tiên sinh, rồi dưới ánh mắt thương hại bất lực của tiên sinh, một mình rời khỏi cung.
Phất Y nhìn mà đau lòng khôn xiết, đưa tay xoa đầu ướt nhẹp của chàng.
Ngoài cổng cung có một chiếc xe ngựa cũ kỹ bong tróc sơn, cậu bé lẳng lặng leo lên xe, lúc này mới bắt đầu đưa tay xoa chỗ bị đá đau.
Không được để phụ vương và mẫu phi biết, nếu không họ sẽ lại buồn lòng.
Tuế Đình Hành cởi áo khoác ngoài ra, thân hình gầy gò bé nhỏ cố sức vẩy chiếc áo, hy vọng nó mau khô hơn một chút.
Trong xe dường như có một luồng gió thổi qua, giúp chàng hong khô chiếc áo trên tay.
Đứa trẻ chưa đầy sáu tuổi đâu hiểu được, cha mẹ vừa nhìn thấy chàng là đã biết chàng chịu ấm ức trong cung?
Đêm đến khi tiểu Đình Hành ngủ say, vợ chồng Lý Vương ngồi bên đầu giường, áy náy đau lòng đến quá nửa đêm, xác định chàng không bị sốt mới đỏ hoe mắt rời đi.
Phất Y nằm bò bên giường, đưa tay sờ khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại của chàng, bắt đầu nghiêm túc nhớ lại xem những đứa trẻ đứng bên hồ ban ngày gồm những ai.
Từ ngày đó trở đi, Tuế Đình Hành trở nên bình thường khi đi học ở Sùng Văn Quán, các tiên sinh cũng không còn khen ngợi chàng nữa, nhưng thỉnh thoảng sẽ lén nhét vào túi chàng vài cuốn sách, hoặc một hai tờ ngân phiếu mệnh giá nhỏ.
Chàng dường như dần bị lãng quên, luôn im lặng ngồi trong góc, một mình đến, một mình đi, không ai để ý, càng không ai chơi cùng.
"Chữ viết đẹp quá." Phất Y ngồi bên cạnh chàng, cùng chàng nghe các tiên sinh giảng bài.
"Đám chó má to gan ở Điện Trung tỉnh, dám cắt xén bữa trưa của Điện hạ nhà ta!"
"Nhị Vương và Tam Vương không phải thứ tốt lành gì, con cái của bọn họ cũng toàn là lũ khốn nạn, không bằng một ngón tay của chàng."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!