Một mùa Nguyên Tiêu nữa lại đến, kinh thành treo đầy đèn lồng rực rỡ, lụa đỏ tung bay hai bên đường, nổi bật trên nền tuyết trắng xóa, đẹp đến nao lòng.
Các sĩ tử vừa vào kinh đã bắt gặp cảnh tượng phồn hoa này, kinh ngạc hồi lâu không thốt nên lời. Quả không hổ danh là kinh đô, đẹp tựa chốn bồng lai tiên cảnh.
"Nửa tháng nữa là đại hôn của Thái tử và Thái tử phi, Bệ hạ và Hoàng hậu nương nương rất yêu quý Thái tử phi nên muốn tổ chức cho hai người họ một hôn lễ long trọng." Bá tánh kinh thành thấy vẻ ngẩn ngơ của sĩ tử, đắc ý nói: "Một năm trước Ninh Quận vương đại hôn, ta cứ tưởng đó đã là hôn lễ lớn nhất rồi, không ngờ hôn lễ của Thái tử điện hạ mới thực sự là hoành tráng."
"Thế này thì tốn kém bao nhiêu tiền của." Sĩ tử định nói hành động này quá lãng phí tiền bạc của dân chúng, nhưng nghĩ đến đây là kinh thành, hơn nữa Hoàng thượng từ khi đăng cơ luôn cần chính yêu dân, hắn ta đành nuốt câu kia trở lại.
"Tốn không ít đâu, nghe nói để chuẩn bị hôn lễ này cho Thái tử, Hoàng thượng đã bỏ ra không ít tiền riêng." Người dân kinh thành cười tít cả mắt: "Hoàng thượng ra tay hào phóng, chúng ta nhờ hôn lễ này của Thái tử mà kiếm được kha khá bạc đấy."
"Kiếm bạc?" Sĩ tử ngơ ngác, chuyện bóc lột sức dân như vậy sao lại thành kiếm được tiền?
"Nghe đồn, nghe đồn thôi nhé, Hoàng thượng vì hôn lễ của Thái tử mà dốc tiền túi ra đấy." Người nói chuyện xoa tay hà hơi ấm: "Thật mong quý nhân nào cũng làm thế, để chúng ta kiếm được khối tiền."
Sĩ tử cuối cùng cũng hiểu, hóa ra hôn lễ long trọng này là do Hoàng đế tự bỏ tiền túi.
Hắn ta để ý thấy không ít trẻ con trên cổ đều quàng một chiếc khăn vừa ấm áp vừa đẹp đẽ, tò mò hỏi: "Trong kinh gần đây thịnh hành kiểu khăn này sao?"
"Đó là để chúc mừng đại hôn, Hoàng hậu nương nương tặng cho mỗi đứa trẻ một chiếc đấy." Bà lão đi dạo bên cạnh lườm nguýt sĩ tử: "Hoàng hậu nương nương còn gửi tiền làm từ thiện cho các Dục Anh Đường trên khắp cả nước, các cậu là thư sinh muốn thi cử làm quan, sao chuyện gì cũng không biết thế?"
Sĩ tử nghe vậy vội vàng che mặt bỏ đi, sợ bị nước bọt của dân chúng dìm chết.
"Thôi lang quân, đây là sách ngài đặt, ngài cầm lấy đi."
"Làm phiền rồi."
Tuyết lớn đường trơn, Thôi lang quân ôm chặt cuốn sách trong lòng, ngẩng đầu nhìn lụa đỏ buộc trên cây.
Sau khi Bệ hạ đăng cơ, oan khuất của Thôi gia được rửa sạch, triều đình đã trả lại nhà cửa cho Thôi gia. Phủ Thôi gia trống trải lâu ngày không được quét dọn, cỏ dại đã mọc um tùm.
Dọc đường đi, có người đoán già đoán non xem kỳ khoa cử lần này ai có khả năng đoạt giải Trạng nguyên nhất, hắn loáng thoáng nghe thấy cái tên Vân Chiếu Bạch.
Đột nhiên nghe thấy cái tên quen thuộc khiến Thôi lang quân nhớ lại những năm tháng tuổi trẻ ngông cuồng, cũng như những tâm tư đen tối không dám để ai biết từng giấu kín trong lòng.
Vì ghen tị với tài năng của Vân Chiếu Bạch, hắn cố tình chia rẽ tình cảm huynh muội nhà họ Vân. Sau này Thôi gia gặp nạn, những gia đình giao hảo sợ đắc tội với mẹ con Tăng Quý phi nên đều khoanh tay đứng nhìn, chỉ có Vân gia giao tình hời hợt nhất với nhà hắn là đưa tay ra giúp đỡ.
Hắn còn nhớ rõ bản thân quỳ trên nền gạch vàng lạnh lẽo, Hoàng đế nói muốn chém đầu cả nhà hắn trước bàn dân thiên hạ. Vân Phất Y khi đó đã quỳ trước mặt vị Hoàng đế hôn quân già nua kia, cười vừa ngoan ngoãn vừa nịnh nọt.
"Bệ hạ, người quả không hổ là sao Tử Vi hạ phàm, liếc mắt cái là nhận ra ngay đám người này lòng dạ khó lường." Nàng nhẹ nhàng đấm chân cho lão Hoàng đế: "Tên tiểu tử nhà họ Thôi này mấy hôm trước còn mang bạc đến hối lộ thần nữ, muốn thần nữ nói tốt cho hắn trước mặt người, để hắn được làm Ngự tiền thị vệ, hưởng chút quý khí Tử Vi trên người bệ hạ đấy."
"Ồ?"
Lão Hoàng đế dường như được lời của Vân Phất Y làm cho vui vẻ, hạ cố liếc hắn một cái: "Nói vậy thì tên tiểu tử nhà họ Thôi này không giống gã phụ thân không biết điều của hắn, hắn rất sùng bái trẫm?"
"Hừ." Phất Y bĩu môi, ra vẻ không vui: "Hắn có sùng bái Bệ hạ thì cũng không bằng thần nữ sùng bái người đâu."
Lão Hoàng đế bị nàng chọc cho cười ha hả, chẳng bao lâu sau thì đổi ý chỉ, tha tội chết cho hắn và mẫu thân, đày hai mẹ con về nguyên quán.
Những năm tháng sau này, hắn luôn không kìm được mà nghĩ, nếu không có Vân Phất Y hạ mình nịnh nọt trước mặt lão Hoàng đế, hắn và mẫu thân có lẽ đã sớm hóa thành nắm đất vàng.
Càng nghĩ hắn càng thấy xấu hổ vì hành vi chia rẽ huynh muội nhà họ Vân thời niên thiếu.
Cả kinh thành đều nói hoàng gia coi trọng Thái tử phi tương lai thế nào, nhưng sự coi trọng của hoàng gia có khác gì chủ nhân đối với chó mèo?
Năm xưa kinh thành không ai không biết Tiên đế coi trọng Vân Phất Y, nhưng cũng chỉ đến thế mà thôi.
Dưới cường quyền, cái gọi là sủng ái vốn dĩ là sự bố thí của kẻ bề trên dành cho kẻ bề dưới, có thể ban cho bất cứ lúc nào, cũng có thể thu hồi bất cứ lúc nào.
Có lẽ đây cũng là lý do Vân Chiếu Bạch tham gia ân khoa năm nay.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!