Sương đêm dày đặc, người phụ nữ mặt mày tê tái đẩy thùng phân đi qua con hẻm nhỏ.
Canh phu đi ngang qua bà ta, dường như ngửi thấy mùi hôi thối, chán ghét rảo bước nhanh hơn, không kịp chờ đợi tránh xa bà ta.
Rất nhanh, con hẻm chỉ còn lại tiếng bước chân của người phụ nữ và tiếng kẽo kẹt của chiếc xe đẩy gỗ.
"Meo!"
Một con mèo đen từ góc tường lao ra, kêu lên một tiếng thảm thiết, bổ nhào vào chân bà ta rồi bị bà ta đá văng ra.
Con mèo này khiến bà ta nhớ đến những ký ức không vui vẻ.
"Ai ở đó?!"
Đầu hẻm vang lên tiếng quát lớn, bà ta ngẩng đầu lên, để lộ khuôn mặt không che chắn.
Dưới ánh trăng lờ mờ, khuôn mặt vốn đã lồi lõm càng thêm âm u đáng sợ.
Bị đôi mắt vô cảm ấy nhìn chằm chằm, Tuế Thụy Cảnh đang cưỡi trên lưng ngựa khẽ cau mày. Đây là một người đàn bà xấu xí bẩn thỉu, thậm chí hèn mọn, nhưng ánh mắt bà ta nhìn y lại ẩn chứa muôn vàn cảm xúc.
"Vương gia cẩn thận." Sầm Sở rút đao chắn trước mặt Tuế Thụy Cảnh, lờ mờ cảm thấy người phụ nữ này có chút kỳ lạ.
"Mùi gì thế?" Tuế Thụy Cảnh đột nhiên nhăn mũi, chán ghét liếc nhìn chiếc xe đẩy gỗ của người phụ nữ, thúc ngựa bỏ đi.
"Vương gia, người phụ nữ kia dung mạo đáng sợ, chắc là vết sẹo do bỏng để lại." Sầm Sở cưỡi ngựa theo sau, nhỏ giọng khuyên: "Trời đã tối, người đi lại bên ngoài thân phận không rõ ràng, chúng ta nên về phủ thôi."
Sau hội săn, Vương phi đã trở về Vương phủ, nhưng hai người vẫn như những người xa lạ quen thuộc nhất, cả ngày chẳng nói với nhau được mấy câu.
Đối với sự lắm lời của Sầm Sở, Tuế Thụy Cảnh không để ý, nhưng cũng không trách mắng hắn ta. Bây giờ bên cạnh y, người hầu cũ duy nhất còn lại cũng chỉ có Sầm Sở.
Hai bên cửa tửu lâu treo đèn lồng đỏ rực vui mắt, y bỗng quay đầu nhìn Sầm Sở: "Ngươi vừa nói vết thương của người phụ nữ kia là do bỏng?"
"Vâng, thuộc hạ từng thấy người bị bỏng, vết thương lành lại sẽ như vậy."
Không biết tại sao, trong lòng Tuế Thụy Cảnh dâng lên một cảm giác kỳ lạ. Y ngẩng đầu nhìn vầng trăng khuyết trên trời, đêm nay sương dày, ngay cả ánh trăng cũng phủ một lớp sương mờ ảo.
Cộp cộp cộp cộp.
Trên đường phố vang lên tiếng vó ngựa, có rất nhiều người cưỡi ngựa đang đi qua đây.
Dưới chân thiên tử canh gác nghiêm ngặt, trừ khi có chiếu chỉ của Hoàng thượng, không thể có nhiều người dám phóng ngựa trên đường phố như vậy.
Tuế Thuỵ Cảnh nhìn theo hướng tiếng động, một đoàn người cưỡi ngựa từ trong màn sương đêm phi tới, dẫn đầu là một nam một nữ. Nữ tử mặc y phục đỏ, hông đeo dao găm, trâm vàng trên tóc đung đưa. Nam tử mặc áo bào tím, một tay cầm cương ngựa, một tay giữ cung tên.
Phía sau bọn họ là những vệ binh mặc giáp vàng trang bị đầy đủ, giáp vàng lấp lánh ánh sáng lạnh lẽo dưới ánh trăng.
"Vương gia, là Thái tử và Vân Quận chúa." Sầm Sở trong lòng bất an, Thái tử và Vân Quận chúa sao lại dẫn theo nhiều vệ binh mang vũ khí xuất hiện như vậy?
Trên lưng bạch mã, Vân Phất Y vẻ mặt lạnh lùng, ánh mắt nàng lướt qua Tuế Thụy Cảnh nhẹ bẫng, ngay cả một cái nhìn thừa thãi cũng không dành cho y.
Ngược lại, Tuế Đình Hành khẽ gật đầu với Tuế Thụy Cảnh, cái nhìn này tựa như sự ban ơn của vị thần linh ở trên cao.
Hai người dẫn theo vệ binh nhanh chóng biến mất trong màn đêm, đêm thu lạnh lẽo, sống lưng Tuế Thụy Cảnh lại vô cớ toát mồ hôi.
"Đuổi theo." Tuế Thụy Cảnh hít sâu một hơi, quay ngựa đuổi theo hướng hai người vừa rời đi.
"Vương gia!" Sầm Sở lên tiếng ngăn cản: "Vương gia, hành động này không ổn."
"Có gì không ổn?" Tuế Thụy Cảnh cười lạnh: "Có giỏi thì bọn họ cứ giết bổn vương trước mặt bao nhiêu tướng sĩ này đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!