Chương 7: Quen tay thôi mà

Hoàng hậu không nhận ra tâm trạng phức tạp của các mệnh phụ khác, hoặc giả dù có nhận ra, bà cũng chẳng để trong lòng.

Có Phất Y bầu bạn, nụ cười trên mặt Hoàng hậu chưa từng tắt, mãi đến khi ngọ yến sắp bắt đầu mới lưu luyến để nàng rời đi.

"Cô thay đổi nhiều lắm."

Phất Y tránh đám đông, ngồi thẫn thờ dưới chân hòn giả sơn. Nghe vậy, nàng quay đầu nhìn người vừa tới: "Lục tiểu thư."

Lục Nghiên vén váy ngồi xuống tảng đá bên cạnh Phất Y, cử chỉ nàng ấy nhã nhặn, nếu không nhờ Phất Y đưa tay đỡ một cái, e là đã ngã xuống cạnh tảng đá.

"Cẩn thận chút." Phất Y bất lực, cảm nhận được đầu ngón tay đối phương hơi lạnh, nàng xoay người lấy chiếc áo choàng trên tay Hạ Vũ khoác lên người Lục Nghiên:

"Tháng Hai trời còn rét, cô ra ngoài mà cũng không biết mặc nhiều thêm một chút."

Lục gia là danh môn thanh quý truyền thừa mấy trăm năm, phụ thân của Lục Nghiên là Tả thị lang Lễ bộ, hai năm trước vì có công hộ giá nên được gia phong Quang Lộc đại phu.

Phất Y là kẻ ăn chơi trác táng nổi tiếng kinh thành, còn Lục Nghiên là tài nữ danh tiếng vang xa.

Lục Nghiên cúi đầu nhìn Phất Y vừa càm ràm vừa thắt dây áo choàng cho mình, khẽ ho khan hai tiếng, cười nói: "Lúc ra cửa tỳ nữ có mang theo áo, chỉ là ta bị lạc mất nàng ấy rồi."

"Được rồi." Phất Y chỉnh lại nút thắt áo choàng, đứng dậy: "Ở đây gió to lắm, ta đưa cô về."

"Đằng kia đông người quá, ta muốn ngồi đây cho thanh tịnh một lúc." Lục Nghiên ngồi trên tảng đá nhìn nàng: "Cô ngồi với ta một lát đi."

Phất Y thở dài bất lực, ngồi lại xuống tảng đá.

"Cô của ba năm trước sẽ không nói ra những lời nịnh nọt như hôm nay đâu." Lục Nghiên quay đầu nhìn hồ sen bên cạnh, lá sen chưa mọc, mặt hồ trơ trọi một mảnh, trông vô cùng xơ xác thê lương.

"Sao lại gọi là nịnh nọt, đó chỉ là lời tâm huyết thôi." Phất Y cười, nụ cười rất phóng khoáng: "Có thể đổi lấy nụ cười của Hoàng hậu nương nương, chính là phúc khí của ta."

Lục Nghiên muốn nói rồi lại thôi, nhớ đến những lời bàn tán sau lưng về sự siểm nịnh của Phất Y lúc nãy, do dự hồi lâu mới đáp: "Ta lo người khác hiểu lầm cô."

"Ta chỉ là một kẻ nhàn rỗi vô nghề, có cầu hiền danh đâu mà sợ người khác hiểu lầm?" Phất Y nhìn khuôn mặt chẳng còn chút huyết sắc của Lục Nghiên, kéo nàng dậy khỏi tảng đá: "Yến tiệc sắp bắt đầu rồi, chúng ta nên quay về thôi. Cô đừng suy nghĩ linh tinh nữa, nghĩ nhiều hại thân lắm."

Lục Nghiên ngoan ngoãn đi theo sau Phất Y. Sắp đến chính điện hành cung, Phất Y buông tay nàng ra: "Cô vào trước đi, ta còn có chuyện muốn nói với Hạ Vũ."

"Được." Lục Nghiên gật đầu.

Đợi Lục Nghiên vào điện, Hạ Vũ tò mò hỏi: "Tiểu thư, người có gì muốn căn dặn em ạ?"

"Ta thì có gì căn dặn chứ?" Phất Y nhướng mày: "Bằng hữu của Lục Nghiên toàn là tài nữ nổi danh, trước giờ chẳng qua lại với ta bao giờ. Nếu bọn họ thấy Lục Nghiên đi cùng ta, sau này không chơi với nàng ấy nữa thì làm sao?"

"Vậy thì người dẫn Lục tiểu thư đi chơi cùng là được mà."

"Ta dẫn nàng ấy đi nghe hát khúc, hay là dẫn nàng ấy đi cưỡi ngựa đá cầu?" Phất Y vuốt lại vạt áo: "Đi thôi, giờ chúng ta vào trong."

Yến tiệc chưa bắt đầu, rượu ngon và hoa quả Bệ hạ sai Nội vụ phủ đưa tới đã đến trước, giữ đủ thể diện cho Hoàng hậu.

Phất Y không có phong hàm tước vị, nhưng phúc con cái nhờ cha mẹ, chỗ ngồi của nàng khá gần phía trên, bên cạnh là Lâm Tiểu Ngũ và con gái út của một vị Thượng thư.

Lâm Tiểu Ngũ dịch ghế sát lại Phất Y: "Không ngờ Ninh Vương phi lại xinh đẹp đến vậy."

"Nàng ấy xuất thân từ Lô thị, vọng tộc Lĩnh Bắc. Trước khi Tiên đế băng hà đã định ra hôn sự này, với sự coi trọng của Tiên đế dành cho Ninh Vương, đương nhiên sẽ chọn cho hắn một Vương phi tài mạo song toàn." Phất Y tách nửa quả quýt trong tay đưa cho Lâm Tiểu Ngũ: "Nếm thử đi."

"Tiếc thật." Lâm Tiểu Ngũ có chút đồng cảm với vị Ninh Vương phi kia. Nếu Tiên đế còn tại vị, đây quả thực là một mối lương duyên tốt.

Nhưng nay Bệ hạ đã đăng cơ, Ninh Vương thất thế, với địa vị của Lô gia, không phải là không có cơ hội hủy hôn.

Ninh Vương phi lời nói cử chỉ đều xứng là chuẩn mực của quý nữ, dù thân phận có chút khó xử, nàng ấy vẫn ứng đối trôi chảy giữa đám mệnh phụ, không để lộ chút sơ hở nào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!