Tiểu tư bên cạnh tên béo mập nghe thấy câu này, im lặng không nói gì.
Không thì sao?
Chẳng lẽ lại là một cuộc trò chuyện thân mật?
"Ta nói cho ngươi biết, Vân Phất Y, bây giờ ngươi không còn ai che chở đâu, ta khuyên ngươi nên khách khí với Bổn thế tử một chút." Tên béo mập buông lời hăm dọa, nhưng cơ thể lại rất thành thật, rụt vào trong xe ngựa không dám bước xuống.
"Ai nói ta không có người che chở." Phất Y hơi hất cằm, vẻ mặt đầy tự hào: "Bệ hạ chính là chỗ dựa lớn nhất của ta."
"Ha." Gã béo bám vào cửa sổ xe ngựa, đắc ý nói: "Ngươi đừng quên, ta là cháu ngoại của Bệ hạ, cho dù cha ngươi gặp ta cũng phải khách sáo gọi một tiếng Thế tử."
Bà nội gã là cô ruột của Bệ hạ, gã đường đường là hoàng thân quốc thích, chẳng lẽ lại sợ Vân Phất Y?
Lén nhìn Vân Phất Y, thấy nàng không có ý định động thủ với mình, gã lại ưỡn thẳng lưng.
"Dưới chân thiên tử, Bệ hạ yêu dân như con, cho nên trong lòng Bệ hạ, ta cũng ngang hàng với con cái của Người." Phất Y nhướng mày: "Lưu Tiểu Bàn ngươi chỉ là cháu họ ngoại của Bệ hạ, cháu họ làm sao so được với con cái, thiên hạ nào có cái lý lẽ đó."
"Ngươi..."
Lưu Tiểu Bàn run rẩy chỉ tay vào mặt Phất Y, gã vừa không dám nói Bệ hạ không yêu dân như con, lại vừa không muốn để Vân Phất Y chiếm thế thượng phong, run lẩy bẩy hồi lâu cũng không thốt ra được câu phản bác nào.
"Lý sự cùn!"
Tiểu tư nhìn Thế tử nhà mình với ánh mắt thương hại. Kể từ năm Thế tử sáu tuổi đánh nhau với Vân tiểu thư bị nàng đánh cho khóc nhè, về sau cứ hễ gặp là gây sự. Lần nào cũng chủ động khiêu khích, lần nào cũng bị Vân tiểu thư mỉa mai đến mức không cãi lại được.
Thua keo này bày keo khác, tinh thần kiên cường của Thế tử, ngay cả con thiêu thân lao đầu vào lửa cũng không sánh bằng.
"Đệ đệ ngoan, còn không mau gọi ta một tiếng biểu tỷ."
"Ngươi, ngươi..." Lưu Tiểu Bàn tức giận quát: "Đồ không biết xấu hổ!"
"Đệ đệ không giữ lễ tiết, ta làm tỷ tỷ cũng không thể nhắm mắt làm ngơ." Phất Y cúi đầu chỉnh lại tay áo.
"Ngươi muốn làm gì?!" Lưu Tiểu Bàn sợ hãi ngã ngửa ra sau, giơ tay che mặt.
"Xì." Phất Y thấy bộ dạng nhát gan của hắn, dẫm lên bàn đạp bước vào xe ngựa, vén rèm cửa sổ cười rạng rỡ với Lưu Tiểu Bàn: "Đệ đệ ngoan đừng căng thẳng, tỷ tỷ làm sao nỡ ra tay đánh đệ chứ?"
"Thế tử hiểu lầm rồi, tiểu thư nhà nô tỳ xưa nay vốn dịu dàng, ngài đừng sợ." Hạ Vũ cung kính hành lễ với Lưu Tiểu Bàn đang ôm mặt, sau đó mới quay sang khách sáo nói với nội thị phủ Hoàng tử: "Làm phiền công công đưa tiểu thư nhà nô tỳ về phủ."
Thấy xe ngựa của Phất Y đã rời đi, Lưu Tiểu Bàn ngồi thẳng dậy, cố gắng vớt vát chút mặt mũi: "Ta biết thừa cô ta không dám động thủ với ta, chỉ được cái mạnh miệng thôi."
Ngay cả nha hoàn nhà họ Vân cũng mặt dày mày dạn, nữ tử như Vân Phất Y mà cũng dám khen là dịu dàng.
Tiểu tư giả vờ không trông thấy đôi chân đang run lẩy bẩy của Thế tử: "Thế tử nói đúng, Vân Phất Y làm sao so được với thân phận tôn quý của ngài."
Lưu Tiểu Bàn muốn nói lại thôi, hồi lâu sau mới mở miệng: "Hôm nay cô ta không đánh ta, không phải là muốn tính sổ sau đấy chứ?"
"Chắc không đâu ạ." Tiểu tư nghiêm túc suy nghĩ một lát: "Ngài chỉ châm chọc nàng ta hai câu, với tính cách của Vân tiểu thư, mắng lại ngài vài câu là coi như xong chuyện rồi."
"Vậy thì tốt, vậy thì tốt" Lưu Tiểu Bàn phủi phủi tay áo, căng mặt nói: "Ý của bổn thế tử là, chuyện nhỏ nhặt này, không thèm chấp nhặt với cô ta."
"Thế tử thật rộng lượng hào sảng!"
Tiểu tư thành thục tiếp lời, Lưu Tiểu Bàn lặng lẽ quay đầu đi, chủ tớ hai người không ai dám nhìn vào mắt đối phương.
Lại thêm một ngày mất hết thể diện!
Cung kính tiễn nội thị cung Hoàng tử rời đi xong, Hạ Vũ chạy nhanh đến bên cạnh Phất Y: "Tiểu thư, nội thị cung Hoàng tử đi rồi, không ngờ Hoàng tử điện hạ đối xử với người lại ôn hòa như vậy."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!