Chương 50: Thần tiên giáng thế

"Cậu bé ít nói?" Phất Y ngẫm nghĩ, đám bạn chơi được với nàng chẳng có ai ít nói cả.

"Phải, cậu bé đó dáng người cao gầy, ăn uống từ tốn." Bà lão đổ bánh trôi vào nồi nước sôi, hơi nước bốc lên làm mờ đi khuôn mặt già nua của bà: "Nhìn là biết công tử được dạy dỗ rất tốt."

Phất Y thường xuyên dẫn bạn bè đi dạo kinh thành, đôi khi nổi lòng tốt cũng mời trẻ con ven đường ăn quà vặt. Nhưng những người chơi được với nàng đều là đám hoàn khố không câu nệ tiểu tiết, công tử cao gầy thì...

Chẳng lẽ là ca ca nàng?

Nhưng năm ngoái ca ca vẫn còn ở Sùng Châu với nàng mà.

Bánh trôi chín, Phất Y bảo bà lão múc cho Tam Bảo và Tam Phúc mỗi người một bát, rồi lén nhét một thỏi bạc vụn vào túi áo bà.

"Ta nhớ ra rồi." Vào đến hành cung, Lâm Tiểu Ngũ mới sực nhớ: "Bà lão bán bánh trôi ban nãy, ngày trước tỷ từng dẫn bọn ta đến ăn bánh trôi nhà bà ấy."

Nàng quay đầu nhìn ra ngoài cổng lớn, giọng trầm xuống: "Mới mấy năm không gặp mà bà ấy già đi nhiều quá, hay là chúng ta quay lại ăn thêm mấy bát ủng hộ?"

"Muội đừng lo, vừa nãy ta thấy Phất Y lén nhét bạc cho bà lão rồi." Tuế An Doanh kéo tay áo Lâm Tiểu Ngũ: "Bây giờ muội cũng ăn không nổi đâu, lần sau hẵng đến."

"Được rồi." Lâm Tiểu Ngũ nhìn Phất Y đi phía trước: "Phất Y, tỷ đi nhanh thế làm gì?"

"Ta hẹn Thái tử điện hạ đi câu cá, sắp muộn rồi." Phất Y nhìn mặt trời sắp lặn: "Lát nữa ta về thẳng Di An Cư, hai người cứ từ từ chơi nhé."

"Đi câu cá... với Thái tử?" Vẻ mặt Tuế An Doanh trở nên kỳ quái.

"Câu cá thì sao?" Phất Y tưởng nàng ấy lo lắng cho mình, cười nói: "Yên tâm đi, chỉ là đi câu cá thôi, hai người đừng có nghĩ lung tung."

"Nhưng Thái tử điện hạ từ nhỏ đã không thích đến gần bờ nước mà." Tuế An Doanh không nhịn được nói: "Năm sáu tuổi Thái tử điện hạ đến Sùng Văn Quán học, người hầu hạ không tận tâm nên ngài ấy trượt chân ngã xuống hồ sen, từ đó về sau Thái tử điện hạ không thích đến gần chỗ nước sâu."

"Sau này con trai của hai vị Nghịch vương biết Thái tử điện hạ sợ nước nên cố tình ném sách vở hoặc giày tất của ngài ấy xuống nước." Nhắc đến chuyện cũ, Tuế An Doanh cau mày chán ghét: "Mấy chuyện dơ bẩn trong hoàng gia này ta không muốn kể cho tỷ nghe, nhưng Bệ hạ chỉ có mình Thái tử là con trai, tỷ đừng phạm vào điều kiêng kỵ của hoàng gia."

Phất Y im lặng hồi lâu, lại nhớ đến bóng lưng tĩnh lặng của Thái tử điện hạ trong đêm mưa hôm qua.

"Hèn gì Tuế Tuần bây giờ trốn biệt trong phủ không dám ra ngoài." Lâm Tiểu Ngũ hừ lạnh: "Con cái của hai vị Nghịch vương chỉ còn mỗi hắn ta sống sót, bây giờ nhìn thấy Thái tử điện hạ chắc chân cũng run lẩy bẩy. Đúng là kẻ hèn nhát, bắt nạt kẻ yếu sợ hãi kẻ mạnh. Phất Y, năm xưa bọn chúng bắt nạt người khác bị tỷ bắt gặp, tỷ đánh cho chúng như chó, chúng cũng chỉ dám đợi tỷ rời kinh mới..."

"An Doanh, Tiểu Ngũ, ta về trước đây." Phất Y xách váy vội vàng tạm biệt hai người, chạy nhanh về phía Di An Cư.

Tam Bảo và Tam Phúc thấy vậy vội vàng bê bát bánh trôi ăn dở chạy theo.

"Thái tử điện hạ, Vân Quận chúa ra ngoài cùng bạn hữu vẫn chưa về."

Tuế Đình Hành đứng trong sân Di An Cư, giàn hoa giấy trong góc sân nở rộ rực rỡ. Hắn không biết mình đã đứng ở đây bao lâu, cuối cùng bên ngoài cũng truyền đến tiếng bước chân.

"Điện hạ." Phất Y vịn khung cửa, thở hổn hển: "Thần nữ để Điện hạ đợi lâu."

"Là ta đến quá sớm." Thái tử đi đến trước mặt nàng: "Sao lại đi vội thế?"

"Sợ Điện hạ chờ lâu." Ánh mắt Phất Y lướt qua bộ đồ câu cá trên tay thái giám, điều hòa nhịp thở rồi nói: "Điện hạ, đêm hè nhiều muỗi, hay là tối nay chúng ta không đi câu cá nữa nhé."

Ánh mắt Tuế Đình Hành hơi ảm đạm, nhưng rất nhanh đã trở lại bình thường: "Cũng được, đêm qua nàng ngủ muộn, tối nay ngủ sớm chút. Khi nào nàng muốn đi câu cá, ta sẽ đi cùng nàng."

"Đêm qua Điện hạ ngủ không ngon sao?" Phất Y ngẫm nghĩ: "Bên ngoài hành cung có rất nhiều sạp hàng thú vị, thần nữ vốn định đưa Điện hạ ra ngoài đi dạo, nếu ngài..."

"Vậy chúng ta đi dạo." Không đợi Phất Y nói hết câu, Tuế Đình Hành đã lên tiếng: "Ta chưa từng xem các sạp hàng bên ngoài hành cung, bọn họ bán gì thế?"

Phất Y cười nhìn hắn, đợi đến khi vành tai hắn đỏ ửng lên mới híp mắt nói: "Mời Điện hạ đi theo thần nữ."

"Làm phiền Phất Y." Tuế Đình Hành biết mình bị Phất Y phát hiện chuyện lật lọng, nhưng hắn không nỡ bỏ lỡ cơ hội này.

Gió đêm mát rượi thổi vào mặt, Tuế Đình Hành không kìm được quay sang nhìn Phất Y đi bên cạnh, rồi lại nhanh chóng thu hồi tầm mắt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!