"Đêm khuya sương dày đặc, ngày mai là đại hỷ của Hoàng thúc, sao người vẫn còn ở đây?"
Không biết từ lúc nào, một chiếc xe ngựa dừng lại bên vệ đường. Ninh Vương thoáng giật mình hoàn hồn, nhìn về phía thiếu niên bước ra từ trong xe.
Phong thái hắn trầm ổn cao quý, dường như mỗi bước đi đều được đo đếm kỹ lưỡng, luôn thong thả ung dung, toát ra khí chất của một vị quân tử. Chỉ có điều, bộ cẩm bào dệt kim trên người hắn hôm nay khác hẳn vẻ thanh nhã thường ngày, khiến khuôn mặt đoan chính như ngọc kia có thêm vài phần phô trương hiếm thấy.
"Đình Hành?" Ninh Vương cười ôn hòa: "Xưa nay ngươi vốn thích màu xanh nhạt, hôm nay đổi sang cẩm bào tím quả thực rất bắt mắt."
"Ngày đại hỷ của Hoàng thúc, ta là phận con cháu, dĩ nhiên phải mặc đồ có sắc hỷ." Người tới sắc mặt hờ hững chắp tay hành lễ vãn bối, dường như hoàn toàn không chú ý đến vò rượu vỡ tan tành dưới đất: "Để còn lây chút niềm vui."
Nụ cười của Ninh Vương trở nên đắng chát, chỉ cảm thấy hoa văn mây lành dệt kim trên vạt áo đối phương dưới ánh đèn lồng chói mắt vô cùng.
"Đa tạ Hoàng chất có lòng."
"Hoàng thúc đại hôn, ta cũng vui mừng thay."
Ninh Vương nghe vậy, khẽ gật đầu.
Trước khi Phụ hoàng băng hà, y chưa bao giờ để tâm đến đứa cháu trai kém mình sáu tuổi này. Nhìn khắp cả kinh thành, ngay cả tùy tùng lâu năm của phủ Ninh Vương còn có thể diện hơn vị Hoàng tôn này.
"Đêm đã khuya, Hoàng chất mau hồi cung, tránh để Hoàng huynh và Hoàng tẩu lo lắng." Ninh Vương vẻ mặt nhàn nhạt: "Thân phận ngươi cao quý, không thể để xảy ra chút sai sót nào."
"Đa tạ Hoàng thúc nhắc nhở, ngài cũng về phủ nghỉ ngơi sớm đi." Hắn dường như thật sự chỉ tình cờ gặp Ninh Vương, xuống xe nói vài câu chúc phúc rồi xoay người trở lại xe ngựa.
Cách một tấm rèm, bên trong vang lên tiếng cười khẽ của hắn, sau đó xe ngựa lọc cọc rời đi. Nội thị xách đèn lồng đi trước soi đường cho xe ngựa lăn bánh.
Ninh Vương: "..."
Gia đình ba người nhà Hoàng huynh, từ già đến trẻ đều giả tạo đến mức khiến y buồn nôn...
Ngày đại hôn của Ninh Vương, nửa kinh thành náo nhiệt.
Dân chúng chẳng biết gì về những bí mật thâm cung của Hoàng gia, họ chỉ thấy hôn lễ xa hoa, nghi trượng uy phong và đoàn người đón dâu dài dằng dặc không thấy điểm cuối.
Huynh trưởng cùng cha khác mẹ đứng ra lo liệu hôn sự cho đệ đệ, chịu tốn nhiều tâm sức, bỏ ra nhiều tiền bạc như vậy, chắc chắn là một người huynh trưởng tốt.
Tiền ở đâu thì tâm ý ở đó, họ hiểu mà.
"Sau này nếu có ai nói Bệ hạ đối xử không tốt với Ninh Vương, e rằng bách tính cả kinh thành đều sẽ không đồng ý." Phất Y nhìn đội ngũ đón dâu đi ngang qua dưới lầu, hào hứng nói: "Hôn lễ long trọng thế này, dù mười năm sau dân chúng nhắc lại cũng chỉ có thể tấm tắc khen ngợi."
Quả không hổ danh là Hoàng thượng, người đã đoạt được ngôi vị từ trong nghịch cảnh. Thủ đoạn này, còn hữu dụng hơn nhiều so với việc công khai chèn ép Ninh Vương.
"Tiểu thư, người sẽ không chọn lúc này để gây rắc rối cho Ninh Vương chứ?" Hạ Vũ thấy Phất Y nhìn chằm chằm đội đón dâu, trong lòng có chút lo lắng.
"Đã bảo với em rồi, tiểu thư nhà em là hoàn khố ăn chơi chứ không phải kẻ ngu." Phất Y buông tay, mân mê hoạ tiết trên chén trà, cười híp mắt nói: "Phận làm thần tử, phải biết san sẻ lo âu với Bệ hạ, chứ không phải gây thêm rắc rối cho Người."
"Ồ." Hạ Vũ gật đầu ra chiều đã hiểu, tuy rằng nàng chẳng hiểu gì cả, nhưng điều đó không ảnh hưởng đến việc nàng tâng bốc tiểu thư nhà mình: "Tiểu thư nói chí phải."
Trong đội ngũ đón dâu có người hầu rải tiền mừng, bên đường chen chúc trẻ con chạy ra nhặt tiền. Nhìn thấy cảnh này, Phất Y mỉm cười.
"Tiểu thư." Hạ Vũ nói: "Ở đây ồn ào quá, cũng chẳng có gì đáng xem, hay là nô tỳ cùng người đến Thải Âm Phường chơi nhé?"
"Không muốn đi." Phất Y chỉnh lại tay áo, đứng dậy: "Có điều đúng là ồn ào thật, chúng ta về thôi."
"Vâng." Hạ Vũ vội vàng đứng dậy, hận không thể lập tức đưa Phất Y về phủ.
Đi xuống lầu, cửa ra vào đã bị dân chúng xem náo nhiệt vây kín như nêm. Phất Y đợi bọn họ đi theo đội đón dâu khuất xa mới nhấc váy bước ra khỏi trà lâu.
Cạch.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!