Chương 49: Bánh trôi

Ai ngồi đây mà chẳng biết Lục Thân ghét nhất là con cháu hoàn khố, mỗi lần đám này phạm lỗi, Lục Thân kể tội bọn họ còn hăng hái hơn cả Ngự sử đại nhân.

Một người ghét hoàn khố như vậy đột nhiên lại nói đỡ cho Vân Phất Y, quả thực khiến người ta nghi hoặc.

"Thả diều sao lại là chơi bời lêu lổng chứ." Lục Thân tính tình bướng bỉnh, chuyện gì đã nhận định thì khó lòng thay đổi: "Thái tử điện hạ là người trẻ tuổi, các vị ngồi đây hồi còn trẻ chẳng lẽ chưa từng có lúc rảnh rỗi vui chơi?"

"Thái tử điện hạ đã làm rất tốt rồi, Lục mỗ cho rằng mọi người thực sự không nên bới lông tìm vết."

Nhờ sự can thiệp của Lục Thân, những người vừa định dâng sớ trách mắng Thái tử và Vân Phất Y đều dừng bút. Không viết thì lo Thái tử bị hoàn khố dụ dỗ, viết tiếp thì lại có vẻ như chuyện bé xé ra to.

Lục Thân nói xong thì bỏ đi, để lại đám người ngượng ngùng nhìn nhau.

Hồi lâu sau mới có một vị lên tiếng hỏi: "Lục đại nhân bị làm sao thế nhỉ?"

Những người khác không đáp lời. Leo lên được vị trí như ngày hôm nay, ai cũng không phải kẻ ngốc, chẳng ai muốn vì chuyện cỏn con này mà gây xích mích với Lục Thân.

Chủ yếu là vì Lục Thân quá "mắn miệng", ai mà cãi nhau với ông ta, ông ta có thể thức trắng đêm viết mười mấy trang tấu chương mắng lại người đó ngay trên triều.

Quan viên phủ Thái tử không phản ứng, quan viên trong triều đương nhiên cũng sẽ không vì chuyện nhỏ này mà làm Bệ hạ mất vui. Trải qua thời Tiên đế, tiêu chuẩn về minh quân của mọi người đã hạ xuống rất thấp rồi.

Người duy nhất bị dọa sợ là Vân Vọng Quy. Bởi vì ông được ban thưởng, mà lại là vàng thật bạc trắng chứ không phải mấy bức thư pháp vô giá trị của Bệ hạ.

"Vân khanh, lòng trung thành của khanh và Phất Y trẫm đều thấy rõ." Hoàng đế ôn tồn nói: "Trời đã muộn, Vân khanh ở lại dùng bữa trưa với trẫm đi."

"Đa tạ Bệ hạ ban thiện." Vân Vọng Quy cung kính tạ ơn, giả vờ không nhìn thấy nụ cười quá mức rạng rỡ trên mặt Bệ hạ.

Hoàng đế không cầu kỳ trong ăn uống, so với Tiên đế mỗi bữa sáu bảy mươi món, mười mấy món trước mặt Hoàng đế có vẻ quá giản dị.

Vân Vọng Quy tưởng Bệ hạ giữ ông lại dùng bữa là có chuyện quan trọng muốn bàn, ai ngờ ăn xong cơm, uống cạn hai chén trà, Hoàng thượng vẫn chẳng giao cho ông nhiệm vụ cơ mật nào, ngược lại thi thoảng còn nhắc đến Thái tử.

Chỉ cần ông khen Thái tử, Bệ hạ liền mày rạng mắt cười, dường như ăn bữa cơm này chỉ để nghe ông khen ngợi vậy.

"Xem ra Vân ái khanh rất hài lòng với Thái tử." Đợi Vân Vọng Quy rời đi, Hoàng đế xoa cằm: "Hành nhi nhà mình cũng không phải không có cơ hội."

Trương Phúc: "..."

Có triều thần nào dám nói xấu Thái tử trước mặt Hoàng đế chứ?

"Nếu Vân Vọng Quy thực sự bất mãn với Thái tử, hoặc Thái tử có chỗ nào làm chưa tốt, dù ông ấy không nói thẳng ra trước mặt Trẫm nhưng cũng tuyệt đối không trái lương tâm mà khen ngợi." Hoàng đế cười: "Người nhà họ Vân không phải kẻ xu nịnh."

Năm xưa Tiên đế chán ghét ông, trong triều không biết bao nhiêu người vì lấy lòng Hoàng đế mà thờ ơ lạnh nhạt, thậm chí bỏ đá xuống giếng với phủ Lý Vương.

Chỉ có Vân Vọng Quy từng công khai khen ngợi ông có tấm lòng rộng lượng, có đức hạnh của bậc quân tử.

Chịu khen Thái tử, chứng tỏ ông ấy rất hài lòng với Thái tử.

Tính ra thì Thái tử vẫn còn hy vọng làm con rể Vân gia.

"Bệ hạ, sứ thần nước Ly Nham cầu kiến."

Nước Ly Nham ở lại kinh thành lâu như vậy là muốn mượn lương thực của Đại Long, Đại Long mãi không nhả ra nên bọn họ không chịu đi.

Hoàng đế không muốn tốn nước bọt với đám người này, bèn sai người đi mời Thái tử đến.

Người của Ngự tiền vừa gọi Thái tử rời đi, Tuế An Doanh lập tức vây lấy Phất Y.

"Tỷ muội tốt, mau kể cho ta nghe đã xảy ra chuyện gì?" Sống lưng thẳng tắp của Lâm Tiểu Ngũ cuối cùng cũng thả lỏng: "Sao tỷ lại giữ Thái tử ở lại Di An Cư?"

"Sao Thái tử lại đi thả diều cùng chúng ta?" Thả diều nửa ngày trời, Tuế An Doanh khát khô cả cổ. Vì có Thái tử ở đó nên nàng chỉ dám nhấp từng ngụm nhỏ, giờ uống liền ba chén trà lớn: "Sáng sớm tinh mơ thấy Thái tử bước ra từ sương phòng, hồn vía ta suýt bay mất đấy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!