Thái tử vừa xuất hiện, Lâm Tiểu Ngũ liền im thin thít không dám hó hé thêm lời nào.
Tuế An Doanh khá hơn Lâm Tiểu Ngũ một chút, hành lễ với Thái tử xong, tuy không nói gì nhưng ánh mắt đã lén lút đánh giá Thái tử từ đầu đến chân mấy lần.
"Sáng sớm tinh mơ, Lâm Tiểu Ngũ muội làm cái gì thế?" Phất Y xõa tóc bước ra, khuôn mặt vẫn còn ngái ngủ.
Thấy Lâm Tiểu Ngũ và Tuế An Doanh cầm diều trên tay, nàng ngáp một cái: "Ta còn chưa chải đầu, hai người ăn sáng chưa, chưa thì vào ăn cùng luôn nhé?"
"Chúng ta ăn rồi." Lâm Tiểu Ngũ vẫn còn hơi ngẩn người.
"Vậy muội và An Doanh ngồi đợi ta một lát." Phất Y quay sang cười với Thái tử: "Không biết Điện hạ có nể mặt cùng thần nữ dùng bữa sáng không?"
"Một canh giờ nữa bọn ta quay lại." Lâm Tiểu Ngũ cuối cùng cũng hoàn hồn, liếc nhìn Thái tử đang mỉm cười với Phất Y, kéo Tuế An Doanh vội vã rời khỏi Di An Cư, chạy một mạch nửa dặm mới dừng lại.
"Hù chết ta rồi." Nàng dựa vào gốc cây th* d*c, quan sát xung quanh không thấy ai mới dám thì thầm: "Sao Thái tử lại ở trong viện của Phất Y?"
"Muội hỏi ta?" Tuế An Doanh trợn tròn mắt: "Muội nghĩ ta biết chắc?"
Hai người nhìn nhau, đều cảm thấy khó hiểu.
"An Quận chúa, Lâm Huyện chúa!" Tam Bảo bê hai hộp bánh đuổi theo: "Tiểu nhân thỉnh an hai vị quý nhân. Đây là bánh ngọt nhân đào tiểu thư bảo tiểu nhân mang biếu hai vị, bánh phải ăn nóng mới ngon, mời quý nhân nếm thử."
"Phất Y còn nhớ bọn ta thích món này sao." Lâm Tiểu Ngũ vui vẻ nhận lấy, liếc nhìn Tam Bảo một lúc: "Ta thấy ngươi quen quen, trước đây từng hầu hạ bên cạnh Phất Y à?"
"Bẩm Lâm Huyện chúa, tiểu nhân và huynh trưởng bảy tuổi đã làm việc ở Di An Cư, mấy năm trước bị điều đến Tảo Uế Ti, tiểu thư trở về lại chuyển tiểu nhân về Di An Cư." Tam Bảo có khuôn mặt trẻ con, cười lên trông rất đáng yêu.
Nghe Tam Bảo nói vậy, Lâm Tiểu Ngũ mới nhớ ra trước đây Phất Y đến hành cung Trường Ương luôn có hai tiểu thái giám ngoan ngoãn đi theo bên cạnh. Sau đó Vân gia thất thế, hai vị Vương gia tạo phản, Lý Vương đăng cơ.
Các tông thất liên quan đến vụ án tạo phản kẻ chết người bị trị tội, kẻ không liên quan cũng sợ vỡ mật.
Hai thái giám này giữ được mạng sau khi Phất Y thất thế đã là may mắn lắm rồi.
"Về chuyển lời cảm ơn giúp bọn ta, một canh giờ nữa bọn ta sẽ quay lại tìm tỷ ấy." Tuế An Doanh thưởng cho Tam Bảo mấy nén bạc to bằng hạt lạc.
"Tạ ơn quý nhân ban thưởng." Tam Bảo vui sướng cất bạc đi, bóng lưng cũng toát lên vẻ hân hoan.
"Bao nhiêu năm rồi mà Phất Y vẫn giữ hai thái giám ngốc nghếch này bên cạnh." Lâm Tiểu Ngũ cắn một miếng bánh ngọt nhân đào, bị nhân bánh nóng hổi làm cho xuýt xoa.
"Nhớ hồi nhỏ Phất Y đánh nhau với Lưu Tiểu Bàn ở Thượng Hà Viên, hai tên thái giám này cũng ngốc nghếch xông lên theo Phất Y. Bọn họ cũng không nghĩ xem, Phất Y được Tiên đế sủng ái, đánh cháu đích tôn của công chúa đương nhiên không sao, còn bọn họ chỉ là thái giám nhỏ bé, không sợ công chúa ghi hận sao." Tuế An Doanh cũng lấy một cái bánh ăn: "Bọn họ tuy ngốc nhưng Phất Y cũng chịu che chở bọn họ, cũng chẳng có gì không tốt cả."
Phất Y không phải tôn thất hoàng gia, cũng không phải con dâu hoàng gia, dù được Hoàng đế coi trọng đến đâu cũng không có tư cách giữ thái giám bên mình mãi. Hai tiểu thái giám này không thể nào không biết điều đó, nhưng vẫn trung thành tận tụy với Phất Y, đủ thấy duyên phận mỗi người không thể dùng lẽ thường mà giải thích.
Trời nóng, Phất Y búi tóc đơn giản gọn gàng, ngồi cùng bàn ăn với Thái tử.
Đợi thái giám thử độc xong, Phất Y nói với Tuế Đình Hành: "Điện hạ, những món này đều do tiểu trù phòng Di An Cư làm, ngài nếm thử xem có hợp khẩu vị không?"
Tuế Đình Hành từng ăn cơm do tiểu trù phòng Di An Cư nấu, khi đó Phụ hoàng vừa đăng cơ, Vân Phất Y đã mất tích hơn một năm. Ai cũng nói nàng đã chết, hơn nữa vì không tìm thấy thi thể để an táng nên linh hồn không được yên nghỉ.
Cũng có người nói, linh hồn không được yên nghỉ sẽ lảng vảng ở nơi từng sinh sống.
Nhưng hắn ở sương phòng Di An Cư suốt ba ngày ba đêm, bên trong chẳng có động tĩnh gì.
Lúc đó Tuế Đình Hành đã nghĩ, biết đâu nàng giống như nhân vật chính trong thoại bản, rơi xuống vực được cao nhân cứu giúp, đợi thêm vài ba năm nữa sẽ trở về trong sự chú ý của vạn người.
Hắn tìm đọc rất nhiều thoại bản nhân vật chính rơi xuống vực không chết, trông chờ bất kỳ khả năng nào có thể xảy ra.
Trong ký ức của hắn, cơm canh ở Di An Cư đắng ngắt khó nuốt.
"Điện hạ, lão thái giám làm bánh bao gạch cua ở Di An Cư tay nghề tuyệt đỉnh đấy." Phất Y gắp một cái bánh bao gạch cua vào bát Tuế Đình Hành: "Ngài nếm thử xem?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!