Chương 47: Đáng sợ

Thuyền hoa chậm rãi trôi trên mặt hồ, Phất Y dùng ngón tay khuấy nhẹ mặt nước, mấy con cá chép béo tròn vây quanh chẳng hề sợ người.

"Chỉ cần gõ vào mạn thuyền tạo ra tiếng động là mấy con cá này sẽ bơi tới xin ăn." Phất Y bóp vụn một miếng bánh ngọt thả xuống nước, liếc nhìn Thái tử đang hì hục chèo thuyền, nàng bưng một đĩa bánh ngọt đi tới: "Điện hạ, ngài có muốn thử không?"

Tuế Đình Hành đặt mái chèo xuống, thử gõ nhẹ vào mạn thuyền, quả nhiên cá bắt đầu bơi về phía này. Một màu cam vàng rực rỡ, dưới ánh tà dương trông như một vầng hào quang vỡ vụn.

"Điện hạ, mau cho chúng ăn đi, đừng để chúng đến rồi về tay không." Phất Y đưa bánh ngọt cho Tuế Đình Hành, bất ngờ một con cá nhảy lên khỏi mặt nước, nước bắn tung tóe lên mặt hắn.

"Phụt!" Nhìn thấy vị Thái tử vốn nho nhã ôn hòa lộ ra vẻ ngơ ngác, Phất Y không nhịn được nữa, gục xuống mạn thuyền cười lớn.

Tuế Đình Hành lau nước trên mặt, nhìn thiếu nữ cười rạng rỡ dưới ánh ráng chiều, cũng bật cười theo.

Dải lụa dài được gió chiều thổi bay là là mặt nước, dập dềnh lên xuống tạo nên một vệt màu rực rỡ.

Cho cá chép ăn xong, Tuế Đình Hành thậm chí còn chạm được vào lưng một con cá đầu to béo múp.

"Đẹp quá." Phất Y nhìn ráng chiều in bóng xuống mặt hồ, có chút thất thần.

Cung nhân chèo thuyền đưa bữa tối lên thuyền hoa, Tuế Đình Hành không giữ người ở lại hầu hạ. Hắn rót một chén rượu cho Phất Y, lẳng lặng nhìn nàng không nói gì.

"Đã lâu rồi ta không được ngắm cảnh yên bình như thế này." Phất Y quay sang nhìn Tuế Đình Hành: "Cảm ơn Điện hạ đã cùng ta thưởng thức cảnh đẹp này."

"Là nàng cùng ta." Tuế Đình Hành đưa đũa cho Phất Y: "Hôm nay nếu không có nàng, ta sẽ không biết hóa ra cá cũng thú vị đến thế."

"Vậy chúng ta cảm ơn nhau." Phất Y nhận lấy đũa, cười híp mắt nâng chén rượu: "Chén này kính cảnh đẹp hôm nay."

Rượu ngon trôi xuống cổ họng, là hương vị quen thuộc.

"Đây là rượu ta chôn dưới gốc đào?"

Tuế Đình Hành gật đầu: "Đã hứa giữ giúp nàng để lần sau cùng uống mà."

Không ngờ chỉ một câu nói bâng quơ của nàng mà Thái tử lại nhớ lâu đến thế. Phất Y đưa tay định lấy bầu rượu, vô tình chạm vào tay Thái tử đang vươn ra.

Nàng rụt tay về, Tuế Đình Hành cầm lấy bầu rượu, rót đầy chén cho nàng.

Ánh mắt Phất Y lướt qua bàn tay Thái tử, khẽ dời mắt đi: "Cá ở đây có lẽ không thích hợp để câu."

"Ừ." Tuế Đình Hành đặt bầu rượu xuống: "Vấn Thanh Viên có nuôi nhiều cá ăn được, ngày mai chúng ta đến đó câu nhé?"

Phất Y thấy Thái tử quên rót rượu cho mình, bèn cầm bầu rượu rót đầy chén hắn.

Không nghe thấy Phất Y trả lời, Tuế Đình Hành nói: "Nếu ngày mai không tiện, ngày kia cũng..."

"Được chứ." Phất Y nâng chén rượu chạm nhẹ vào chén hắn: "Ngày mai Điện hạ lại đến đón ta sao?"

"Lại đến." Tay Tuế Đình Hành run run, rượu trong chén sóng sánh tràn ra mu bàn tay, nhỏ xuống chiếc bàn nhỏ.

"Trăng sắp lên rồi." Phất Y nhìn chân trời, ráng chiều đã dần tắt, chỉ còn lại một tia sáng yếu ớt phía tây.

Tuế Đình Hành đứng dậy thắp sáng tất cả đèn lồng trên thuyền hoa. Lúc này Phất Y mới phát hiện những chiếc đèn lồng treo trên thuyền khi thắp lên sẽ tỏa ra những đốm sáng lấp lánh, tựa như những vì sao trên trời.

"Ta không biết sao đêm nay có sáng hay không, cho nên đã sai người chuẩn bị trước những chiếc đèn này." Tuế Đình Hành đặt một chiếc đèn lưu ly lên bàn ăn, dưới ánh nến gương mặt hắn càng thêm dịu dàng: "Đặc biệt mời nàng đi ngắm cảnh, không thể để nàng mất hứng ra về được."

Thi thoảng có chú cá bơi qua mạn thuyền, dường như cũng muốn ngắm nhìn bầu trời sao trên thuyền.

"Điện hạ có lòng rồi." Phất Y nhìn những đốm sao lấp lánh trên thuyền, ánh sao không chỉ ở trên thuyền, mà còn trong đôi mắt Thái tử.

Nàng uống cạn chén rượu: "Những ngôi sao này rất đẹp."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!