"Bái kiến..." Tuế Thụy Cảnh chắp tay khom người, động tác cứng ngắc: "Bái kiến Thái tử điện hạ."
Đây là lần đầu tiên y hành lễ trịnh trọng như vậy khi đối diện riêng với Tuế Đình Hành.
Sự nhục nhã, xấu hổ cùng nỗi phẫn nộ và không cam lòng khó nói thành lời, tất cả dường như lắng xuống vào khoảnh khắc y cúi đầu.
Trong ký ức của Tuế Thuỵ Cảnh, hình ảnh Tuế Đình Hành rất mơ hồ.
Là kẻ bị bắt nạt, im lặng cam chịu, ngồi một mình trong góc không ai ngó ngàng...
Duy chỉ không có dáng vẻ cao cao tại thượng như bây giờ.
Tuế Đình Hành xoay người lên xe ngựa, ánh tà dương kéo dài bóng hắn trên mặt đất.
Hồi lâu sau Tuế Thụy Cảnh mới đứng thẳng dậy, ngẩn người nhìn cánh cổng đóng kín của Vân gia, sau đó xoay người rời đi.
Hoàng hôn tuyệt đẹp, dân chúng sau một ngày nóng bức bắt đầu đổ ra đường hóng mát, phố xá đông đúc nhộn nhịp. Tuế Thụy Cảnh phất tay cho tùy tùng lui xuống, lang thang vô định giữa dòng người.
"Ninh Vương điện hạ." Một chiếc xe ngựa dừng lại bên cạnh y, Nam Hoài bước xuống chủ động chào hỏi.
"Vương tôn nước Nam Tư?" Tuế Thụy Cảnh liếc nhìn đối phương một cái, lách qua Nam Hoài tiếp tục bước đi.
"Tại hạ thấy Vương gia tâm trạng có vẻ không tốt, chi bằng để tại hạ làm chủ, mời Vương gia..."
"Ngươi chỉ là Vương tôn của một tiểu quốc, có tư cách gì mời bổn vương?" Tuế Thụy Cảnh cười khẩy. Y đúng là đã sa cơ lỡ vận, nhưng chưa đến mức để loại người này đến trước mặt tỏ vẻ ân cần.
Nói xong cũng không thèm nhìn Nam Hoài lấy một cái, ngạo nghễ quay người bỏ đi.
Bị Tuế Thụy Cảnh coi thường ngay giữa phố, Nam Hoài không ngờ thái độ của Ninh Vương lại tồi tệ đến vậy, đứng ngây ngốc giữa đường một lúc lâu mới hoàn hồn.
Sớm nghe Ninh Vương tính tình ngông cuồng tùy hứng, không ngờ lại không khách sáo đến mức này.
Hoàng hậu nghe tin có người muốn hại Phất Y, sáng sớm hôm sau đã đón nàng vào cung. Hoàng đế sau khi bãi triều cũng dẫn Thái tử đến cung Chiêu Dương.
"Không cần hành lễ, cứ ngồi đi." Hoàng đế ngăn Phất Y đứng dậy hành lễ: "Chuyện này trẫm đã giao cho Đại Lý Tự và Hình bộ phối hợp điều tra, nhất định khiến bọn thích khách có đi mà không có về."
"Bệ hạ, nhân lực Đại Lý Tự và Hình bộ có hạn, kinh thành lại rộng lớn như vậy, kẻ xấu trà trộn vào dân thường thì người của quan phủ cũng không thể nhận ra hết được." Phất Y ngẩng đầu cười với Tuế Đình Hành, sau đó quay sang nói với Hoàng đế: "Thần nữ có một ý kiến hay, cho dù không bắt được kẻ chủ mưu cũng có thể khiến bọn chúng tổn thất nặng nề."
"Cách gì?" Hoàng đế rất tò mò về những ý tưởng kỳ quái của Phất Y.
"Không ai quen thuộc những người xung quanh hơn chính người dân sống trong kinh thành." Phất Y chớp mắt: "Bệ hạ, sao chúng ta không bắt đầu từ đây?"
"Ý con là..." Hoàng đế bừng tỉnh đại ngộ, vỗ đùi cái đét: "Trẫm hiểu rồi!"
Chiều hôm đó, cả kinh thành lan truyền một tin tức.
"Nghe nói gì chưa, gần đây có địch quốc phái người trà trộn vào kinh thành, giả làm dân thường giết hại người Đại Long chúng ta đấy."
"Nghe rồi, nghe rồi. Nghe đồn quốc sư nước đó tính ra vận nước Đại Long đang lên, bọn chúng muốn nhân cơ hội phá hoại long mạch. Giết người phóng hỏa, đào mộ tổ tiên người khác, chuyện ác nào cũng dám làm."
"Hèn gì hôm qua ta thấy nhiều lính tráng đi lục soát các cửa tiệm, chẳng lẽ là tìm bọn chúng?"
"Thảo nào củ cải khô ta phơi ngoài sân hôm qua không cánh mà bay, chắc cũng do bọn này trộm mất!"
Chỉ trong hai ba ngày, người dân kinh thành ai nấy đều cảnh giác cao độ, quả nhiên giúp quan phủ bắt được không ít kẻ khả nghi, người tố giác cũng được thưởng bạc.
Thế là dân chúng càng thêm tích cực, nhìn ai cũng thấy giống túi bạc di động.
Nhất thời nạn trộm cắp vặt trong kinh giảm hẳn, ai cũng đều sợ sơ sẩy một chút là bị tống vào đại lao Kinh Triệu phủ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!