Ánh mắt hắn chỉ dừng lại trên người nàng trong chốc lát, sau đó nhanh chóng dời đi như thể chưa có chuyện gì xảy ra.
Phất Y nhìn vũng nước đá nhớp nháp trên mặt đất, cúi người định nhặt chiếc ô rơi, nhưng Tuế Đình Hành đã nhanh hơn nàng một bước.
Hắn che ô lên đầu nàng, mọi sự chú ý dồn vào tên thích khách trúng tên phía trước, không liếc nhìn nàng thêm cái nào nữa.
Mũi tên này lực rất mạnh, xuyên thủng người tên thích khách. Khi Kim Ngô Vệ lôi hắn ta đến, tên thích khách co giật đau đớn.
Chưởng quầy tiệm đồ ngọt đã sợ đến mức ngồi phịch xuống đất, toàn thân run rẩy dữ dội, không nói nên lời.
"Kẻ nào sai ngươi đến ám sát Vân Quận chúa?" Tuế Đình Hành lạnh lùng nhìn tên thích khách đang thoi thóp: "Quen thuộc thói quen sinh hoạt của Vân Quận chúa, thậm chí biết rõ nàng có thể xuất hiện ở đâu, vậy thì trên con phố này chắc chắn không chỉ có mình ngươi là thích khách."
Tuế Đình Hành giơ bàn tay không cầm ô lên, ngón trỏ khẽ lắc: "Tra! Phàm là những cửa tiệm Vân Quận chúa thường lui tới, toàn bộ đều phải tra xét kỹ lưỡng."
"Vâng!" Kim Ngô Vệ tản ra bốn phía, một số thị vệ ẩn trong bóng tối cũng biến mất. Chỉ trong chốc lát, con phố trở nên vắng lặng, không ai dám tùy tiện đi lại.
"Chưởng quầy, ông vào trong tiệm đợi trước đi." Phất Y thấy chưởng quầy tiệm đồ ngọt sợ đến mức không còn đứng vững thì lên tiếng: "Đừng sợ, chỉ cần điều tra rõ ràng không liên quan đến ông thì ông sẽ không sao."
"Đa tạ Vân cô nương." Chưởng quầy gật đầu lia lịa, sợ đến nỗi không đứng dậy nổi, bò lê bò lết vào trong tiệm.
"Điện hạ." Phất Y nhìn cái bóng dưới chân, không nhịn được lên tiếng: "Điện hạ?"
Bàn tay cầm ô siết chặt, Tuế Đình Hành bình tĩnh quay đầu nhìn nàng: "Sao vậy?"
Phất Y cầm lấy chiếc ô từ tay hắn, giơ cao lên: "Nắng to lắm, ngài chưa che được cho mình kìa."
Tuế Đình Hành tránh ánh mắt nàng: "Không sao, ta không nóng."
Phất Y nhìn đối phương một cái, không nói gì, cũng không di chuyển chiếc ô.
"Phất Y! Phất Y!"
Tiếng hét xé lòng của Lâm Tiểu Ngũ vang lên giữa con phố vắng lặng. Nàng ấy xách váy chạy ra từ một cửa tiệm, phía sau còn có hai Kim Ngô Vệ và nha hoàn của Lâm gia thở hồng hộc chạy theo.
"Tỷ sao rồi, có bị thương không?!" Lâm Tiểu Ngũ nắm lấy tay Phất Y, trán đổ đầy mồ hôi: "Ta nghe nói có thích khách muốn giết tỷ?!"
"Ta không sao." Phất Y thấy Lâm Tiểu Ngũ mặt đầy sợ hãi, liếc mắt sang bên cạnh: "Có Thái tử điện hạ ở đây, ta sẽ không sao đâu."
Dưới ánh mắt ra hiệu của Phất Y, Lâm Tiểu Ngũ lúc này mới chú ý đến Tuế Đình Hành đang đứng cạnh Phất Y, vội vàng nhún gối hành lễ: "Bái kiến Thái tử điện hạ."
"Biểu muội không cần đa lễ." Thái tử khẽ gật đầu.
Lâm Tiểu Ngũ sững sờ. Tổ mẫu nàng là Hoàng tỷ cùng cha khác mẹ với Tiên đế, cho nên mẫu thân nàng là biểu tỷ của đương kim Bệ hạ. Tính theo vai vế, nàng đúng là biểu muội xa của Thái tử, nhưng đây là lần đầu tiên Thái tử gọi nàng là biểu muội, cảm giác kỳ quái không nói nên lời.
Bị tiếng gọi "biểu muội" bất ngờ làm cho kinh ngạc, Lâm Tiểu Ngũ mới phát hiện cách đó vài bước, Kim Ngô Vệ đang áp giải một người bị mũi tên xuyên qua ngực, máu nhỏ tong tong dưới chân hắn ta khiến nàng sợ đến mức da đầu tê dại.
"Đừng sợ, vẫn còn sống." Phất Y che mắt nàng ấy lại, nói với Tuế Đình Hành: "Điện hạ, phiền ngài cho người đưa Lâm Huyện chúa về phủ."
"Không được, ta muốn ở lại với tỷ..."
"Đừng nháo, từ nhỏ muội đã sợ mấy cảnh máu me này rồi." Phất Y không buông tay đang che mắt Lâm Tiểu Ngũ: "Mấy ngày nữa đến hành cung chúng ta từ từ chơi, hai ngày nay ngoan ngoãn ở trong phủ, đừng ra ngoài."
"Nhưng mà..."
"Không nhưng nhị gì cả, Thái tử điện hạ vẫn còn ở đây, có ngài ấy muội không cần lo lắng." Phất Y ngẩng đầu thấy Hạ Vũ và Thu Sương cũng đã quay lại, liền gọi Thu Sương đến, bảo nàng cùng Kim Ngô Vệ đưa Lâm Tiểu Ngũ và nha hoàn của nàng ấy về phủ.
"Biểu muội yên tâm, Cô nhất định sẽ đưa Vân Quận chúa về nhà an toàn." Tuế Đình Hành lên tiếng: "Ngươi về sớm đi, kẻo Quận chúa lo lắng."
Thấy Thái tử cũng lên tiếng, Lâm Tiểu Ngũ không dám cố chấp nữa, ngoan ngoãn để Kim Ngô Vệ hộ tống rời đi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!