Chương 42: Thỉnh tội

"Thật là không ra thể thống gì!"

Lục Thân sai tiểu tư dọn dẹp thư phòng, thấy mấy cuốn sách quý mình cất giữ biến mất không dấu vết, tức đến mức dựng râu trừng mắt: "Con bé càng ngày càng không nên người, đều do bà chiều hư cả."

"Sao lại là tôi chiều hư, Nghiên nhi còn chưa đủ ngoan ngoãn sao?" Lục phu nhân phất tay cho tiểu tư nha hoàn lui hết, chỉ vào mũi Lục Thân mắng: "Một đứa trẻ đang yên đang lành bị ông ép thành cái dạng gì rồi. Ông chỉ biết quy củ, chỉ biết lễ nghĩa, sao ông không sống với quy củ lễ nghĩa cả đời đi?"

"Đúng là lời lẽ của đàn bà con nít thiếu hiểu biết!" Lục Thân giận đến mức thở không ra hơi, run run hỏi: "Bà ném sách của tôi đi đâu rồi, mau tìm về đây cho tôi."

"Không tìm được nữa đâu." Lục phu nhân cười lạnh. Sách đã ngâm trong ao mấy canh giờ, sớm đã chìm nghỉm rồi.

"Bà bà bà..." Lục Thân ngồi phịch xuống ghế gỗ, toàn thân vô lực: "Tôi không hiểu tại sao bà lại làm vậy."

"Tại sao à?" Lục phu nhân giận dữ nói: "Ông có biết chiều nay lúc tôi đi thăm Nghiên nhi, con bé đang làm gì không?"

"Làm gì?" Lục Thân thấy phu nhân vẻ mặt bi phẫn, nhận ra điều chẳng lành, vội vàng đứng dậy: "Con bé không phải là nghĩ quẩn..."

"Phụ thân, mẫu thân!"

Cửa thư phòng bị đẩy ra, Lục Nghiên vội vã chạy vào: "Đều là lỗi của con, hai người đừng cãi nhau nữa."

"Nghiên nhi, chuyện này không liên quan đến con." Lục phu nhân thấy Lục Nghiên chạy đến rối cả tóc, kéo nàng ra sau lưng mình, trừng mắt nhìn Lục Thân: "Giờ mới biết quan tâm con cái à? Tôi còn tưởng ông định sống với quy củ thể diện cả đời chứ."

Lục Thân bị mỉa mai đến mặt đỏ tía tai, lại không thể xuống nước nhận sai, ngắc ngứ nói: "Tôi chỉ không muốn con bé tiếp xúc quá gần gũi với đám con cháu hoàn khố kia thôi, cũng không có ý gì khác..."

"Người ta dù là hoàn khố thì cũng có công cứu giá, còn làm giảm nhuệ khí nước Ly Nham trong quốc yến." Lục phu nhân cười lạnh: "Hơn nữa đó còn là Quận chúa, ông coi trọng quy củ như vậy, theo lý phải tôn xưng người ta là Vân Quận chúa. Quân tử không nói xấu sau lưng người khác, hành vi này của ông có khác gì mấy lão già ngồi lê đôi mách đầu đường xó chợ đâu?"

"Tôi đều là muốn tốt cho con..."

Thấy hai người lại sắp cãi nhau, Lục Nghiên vội vàng ngắt lời: "Đều là lỗi của con, hai người đừng cãi nhau nữa."

"Con không sai, là cha con già rồi nên hồ đồ." Lục phu nhân nắm tay Lục Nghiên, hốc mắt đỏ hoe: "Nghiên nhi, con có tâm sự gì cứ nói với mẫu thân, đừng giấu trong lòng, con mà xảy ra chuyện gì thì khác nào đang khoét tim ta."

"Mẫu thân, con không sao, người đừng lo."

"Nếu con không sao, tại sao chiều nay lại đứng một mình trong sân cười ngẩn ngơ, bữa tối cũng không ăn?"

"Con..." Lục Nghiên không dám nói với Lục phu nhân rằng nàng không phải cười với cái sân mà là cười với Phất Y, cũng không dám nói không ăn tối là vì chiều nay ăn no quá rồi.

"Ta hiểu cả mà, con chịu ấm ức rồi." Lục phu nhân kéo nàng đi ra ngoài: "Đi, mẫu thân đưa con về nhà ngoại ở."

"Phu nhân!" Lục Thân không ngờ sự việc lại nghiêm trọng như vậy, vội vàng đứng dậy ngăn cản.

Đúng lúc này, ngoài cửa viện đột nhiên truyền đến vô số tiếng bước chân. Sắc mặt ông đại biến, đứng chắn Lục phu nhân và Lục Nghiên ra sau lưng, vẻ mặt cảnh giác nhìn ra ngoài cửa viện.

"Lục đại nhân, đắc tội rồi." Thống lĩnh Cấm vệ quân bước vào sân, chắp tay hành lễ với Lục Thân: "Có người tố cáo ngài tư thông với nước Ly Nham, hơn nữa còn giấu thư từ thông địch trong thư phòng. Mạt tướng phụng mệnh lục soát, xin đại nhân đừng làm khó mạt tướng."

Đi cùng Cấm vệ quân còn có người của Đại Lý Tự và Hình bộ.

"Hạ quan một lòng trung thành với Bệ hạ, tuyệt đối không làm chuyện thông địch b*n n**c!" Lục Thân giận dữ nói: "Đây chắc chắn là do kẻ tiểu nhân vu oan giá họa."

"Lục đại nhân, Bệ hạ cũng tin tưởng ngài, chỉ là người tố cáo đã đập đầu vào cột chết ngay tại Đại Lý Tự, rất đông người chứng kiến. Để chứng minh sự trong sạch của ngài, Bệ hạ mới bất đắc dĩ sai mạt tướng đi chuyến này." Thấy Lục Thân phẫn nộ như vậy, Thống lĩnh Cấm vệ quân thở dài.

Lúc mới nghe tin này, Bệ hạ cũng vô cùng tức giận. Lục Thân là thầy của Thái tử, nếu Lục Thân thông địch b*n n**c thì vô cùng bất lợi cho Thái tử.

Nghe tin người tố cáo đập đầu chết, trong lòng Lục Thân lạnh toát. Dù ông có ngu ngốc đến đâu cũng biết chuyện này là có kẻ mượn ông để tính kế Thái tử.

Rốt cuộc là ai?

Các Vương gia khác trong tông thất?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!