Chương 4: Hoàng tử điện hạ

"Ăn nói linh tinh." Vân Chiếu Bạch vươn tay gõ nhẹ lên trán Phất Y: "Muội vào cung một chuyến chắc cũng mệt rồi, dùng cơm tối xong thì nghỉ ngơi sớm đi."

"Vâng." Phất Y ngáp một cái, lười biếng dựa lưng vào ghế: "Hoàng hậu nương nương đối đãi với muội rất thân thiết, xem ra muội chưa từng trêu chọc vị Hoàng tử điện hạ kia."

"Càng nói càng không ra thể thống gì." Liễu Quỳnh Chi vuốt lại mái tóc đen nhánh xõa sau lưng Phất Y, giọng dịu dàng: "Buồn ngủ thì đi ngủ trước, lát nữa đến giờ cơm tối mẫu thân sẽ gọi con."

"Dạ." Phất Y nghiêng mặt, dụi dụi vào lòng bàn tay Liễu Quỳnh Chi: "Mẫu thân, vậy con về phòng trước đây."

Đợi Phất Y đứng dậy rời đi, vẻ dịu dàng trên mặt Liễu Quỳnh Chi dần tan biến: "Ngày kia là đại hôn của Ninh Vương, thời gian này con dành thời gian ở bên cạnh muội muội nhiều hơn chút."

"Mẫu thân lo lắng cho tiểu muội sao?" Vân Chiếu Bạch rót trà đưa tận tay Liễu Quỳnh Chi: "Người cứ yên tâm tuyệt đối, tiểu muội sẽ không để chuyện này trong lòng đâu."

"Nếu được như vậy thì tốt." Có lời an ủi của Vân Chiếu Bạch, Liễu Quỳnh Chi miễn cưỡng yên tâm phần nào.

Trời vừa hửng sáng, Phất Y đang ngủ ngon lành, trong cơn mơ màng bỗng nghe thấy tiếng của hai thị nữ thân cận là Thu Sương và Hạ Vũ.

"Tiểu thư, Lâm tiểu thư và Dương nhị công tử đang sốt ruột muốn gặp người."

"Ai cơ?" Phất Y ôm chăn ngồi dậy. Thu Sương dùng khăn thấm nước ấm lau mặt cho nàng: "Là Dương nhị công tử và Lâm tiểu thư chơi với người từ nhỏ ấy ạ."

"Hả?!" Phất Y lập tức tỉnh táo, nhảy xuống giường khoác vội áo choàng rồi chạy ra gian ngoài.

"Tiểu thư ơi, giày!" Thu Sương xách giày, Hạ Vũ bưng khăn choàng, vội vã đuổi theo sau.

"Lão đại!"

"Dương Nhị, Lâm Tiểu Ngũ!" Phất Y chạy về phía hai người, còn chưa kịp mở lời đã bị Lâm Tiểu Ngũ ôm chầm lấy.

"Lão đại, cuối cùng tỷ cũng về rồi." Lâm Tiểu Ngũ kích động đến rưng rưng nước mắt: "Tỷ có biết ba năm tỷ vắng nhà, bọn ta đã sống thế nào không?"

Phất Y nhìn khuôn mặt tròn trịa hơn trước của nàng ấy và Dương Nhị lang, ngập ngừng hỏi: "Ngày ngày ăn chơi hưởng lạc?"

"Tỷ không ở đây, bọn ta làm gì có tâm trạng mà chơi bời." Lâm Tiểu Ngũ liếc nhìn Dương Nhị lang mập mạp bên cạnh, im lặng một lát rồi nói: "Mỗi khi bọn ta nhớ tỷ, đành phải dựa vào việc ăn uống để vơi đi nỗi tương tư, tỷ nhìn xem Dương Nhị lang béo lên cỡ nào rồi kìa."

Phất Y: "..."

Nàng ghét bỏ đẩy Lâm Tiểu Ngũ ra: "Thôi được rồi, đừng diễn nữa."

"Béo thì có béo lên một chút, nhưng tấm lòng nhớ thương tỷ là thật mà." Dương Nhị lang chen tới, cười híp cả mắt: "Đêm hôm trước nghe tin tỷ về kinh, hôm qua bọn ta đã định đến tìm, ai ngờ tỷ lại tiến cung. Thế nên hôm nay bọn ta ngay cả ngủ nướng cũng không thèm, sáng sớm tinh mơ đã đến thăm tỷ, có phải rất có tình nghĩa không?"

"Đúng là sớm thật." Phất Y ngáp dài: "Hai người đợi một lát, ta vào trong rửa mặt chải đầu đã."

"Được." Lâm Tiểu Ngũ tìm ghế ngồi xuống, nói với Thu Sương: "Thu Sương, mau mang chút đồ ăn lên đây. Mới sáng sớm, bọn ta còn chưa ăn gì đâu."

"Mời Lâm tiểu thư và Dương nhị công tử chờ một chút, nô tỳ đi bảo người chuẩn bị bữa sáng ngay." Thu Sương cười dặn dò tiểu nha hoàn xuống bếp lấy đồ ăn sáng, còn mình ở lại chăm sóc hai vị khách.

Phất Y rửa mặt xong đi ra, nghe thấy Dương Nhị lang và Lâm Tiểu Ngũ ngồi bên bàn hỏi Thu Sương về chuyện nàng rơi xuống vực. Nàng đi đến ngồi giữa hai người: "Ăn cũng không chặn được miệng hai người à?"

"Chẳng phải là muốn đợi tỷ ra ăn cùng sao?" Dương Nhị lang ân cần múc cháo cho Phất Y: "Mời lão đại dùng."

"Ăn nhiều vào cho bổ." Lâm Tiểu Ngũ gắp mấy món vào bát đĩa của Phất Y, sụt sịt mũi: "May mà tỷ không sao."

"Ăn uống tử tế đi." Phất Y thấy bộ dạng muốn khóc lại thôi của hai người, bật cười: "Hai năm qua chẳng phải ta vẫn thường xuyên gửi đặc sản Sùng Châu về kinh cho hai người sao, sao qua lâu như vậy rồi mà giờ còn khóc lóc?"

"Phải tận mắt nhìn thấy tỷ bọn ta mới yên tâm được." Lâm Tiểu Ngũ cầm một miếng điểm tâm, nức nở nói: "Nếu không phải nhà ta và nhà Dương Nhị lang đều có tước vị, không được tùy tiện ra khỏi kinh thành, thì ba năm trước bọn ta đã muốn chạy đến Sùng Châu rồi."

"Cũng coi như có chút đầu óc, may mà không chạy tới thật." Phất Y bị hai đôi mắt đẫm lệ nhìn đến phát hoảng, múc cho mỗi người một bát cháo: "Ăn cơm trước đã."

Lâm Tiểu Ngũ và Dương Nhị lang lén nhìn nhau, không dám nói cho Phất Y biết, thật ra lúc đó bọn họ đã lén trốn khỏi kinh thành, chỉ là chưa chạy được bao xa đã bị người nhà bắt về.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!