Trọng tướng quân không ngờ Thái tử Đại Long lại ra mặt cho Vân Phất Y vào lúc này.
Ninh Vương là kẻ bại trận dưới tay Hoàng đế, Thái tử vì sao lại nói đỡ cho tình cũ của kẻ bại trận?
Nhưng điều này cũng không ngăn cản gã mượn cơ hội gây rối.
"Thái tử điện hạ, mạt tướng chỉ là nghe được vài chuyện cũ nên mới hiểu lầm quan hệ giữa Vân Quận chúa và Ninh Vương." Trọng tướng quân chắp tay qua loa với Phất Y: "Mạt tướng thô lỗ không biết ăn nói, xin Quận chúa thứ tội."
"Mang thêm hai vò rượu cho Tướng quân." Ánh mắt Tuế Đình Hành lạnh như băng: "Không biết nói chuyện thì uống thêm rượu vào, kẻo Tướng quân lại cho rằng Đại Long ta tiếp đãi không chu đáo."
"Đa tạ Thái tử ban thưởng." Thấy Trọng tướng quân sắp nổi giận, Lục hoàng tử ấn tay gã xuống, nâng chén rượu về phía Tuế Đình Hành: "Tại hạ ở kinh thành mấy ngày nay, thường nghe người ta khen ngợi Thái tử điện hạ văn chương xuất chúng, tướng mạo đường đường, hôm nay gặp mặt quả nhiên danh bất hư truyền."
Tuế Đình Hành nhìn hắn ta hai giây, giọng điệu nhàn nhạt: "Không biết vương tử là vị Hoàng tử nào của quý quốc?"
Nghe câu này, Phất Y suýt nữa bật cười thành tiếng. Hoàng tử nước Ly Nham khen Thái tử danh bất hư truyền, Thái tử lại hỏi ngược lại đối phương là ai, chỉ thiếu nước nói thẳng "ngươi là cái thá gì" thôi.
"Tại hạ đứng thứ sáu." Lục hoàng tử vẫn giữ nguyên nụ cười.
"Hóa ra là Lục hoàng tử." Tuế Đình Hành nâng chén rượu chạm nhẹ lên môi rồi lại đặt xuống: "Cô nghe nói Đại hoàng tử quý quốc giỏi văn chương, Nhị hoàng tử giỏi hội họa, Tam hoàng tử giỏi võ nghệ, Tứ hoàng tử giỏi thư pháp..."
Hắn chậm rãi kể ra tài năng của từng vị hoàng tử nước Ly Nham, nhưng lại cố tình bỏ qua Lục hoàng tử: "Không biết Lục hoàng tử giỏi về cái gì?"
Nụ cười ôn hòa trên mặt Lục hoàng tử hơi cứng lại.
"Lục điện hạ nhà ta văn võ song toàn, đặc biệt giỏi bắn cung." Tùy tùng của Lục hoàng tử có chút không vui. Bản lĩnh của tất cả các hoàng tử khác Thái tử Đại Long đều biết, tại sao lại không biết bản lĩnh của điện hạ nhà bọn họ?
"Ồ." Tuế Đình Hành kéo dài giọng: "Hóa ra là vậy."
Tùy tùng: "..."
Thế thôi á? Hết rồi à?
Ít nhất cũng phải khen vài câu xã giao chứ.
Phất Y lén giơ ngón tay cái trong tay áo lên với Tuế Đình Hành.
Hóa ra Thái tử điện hạ ngày thường phong độ ngời ngời, khi chọc tức người khác cũng lợi hại phết.
Ánh mắt hai người chạm nhau, Tuế Đình Hành liếc nhìn ngón tay cái của nàng, khóe miệng hơi nhếch lên, phải mượn động tác uống rượu mới nén được nụ cười.
"Tiểu Vương tư chất bình thường, không so được với các huynh đệ tài năng xuất chúng." Lục hoàng tử đứng dậy chắp tay: "Không biết Thái tử điện hạ có thể cùng tiểu vương so tài một trận, để tiểu vương được ngài chỉ giáo vài điều không?"
Các quan viên Đại Long nhíu mày. Hôm nay là lễ đội mũ và đại điển sắc phong Thái tử, Hoàng tử nước Ly Nham muốn mượn danh nghĩa so tài để gây khó dễ cho Đại Long bọn họ sao?
"Lục hoàng tử, Thái tử điện hạ triều ta văn võ song toàn, để Thái tử điện hạ so tài với ngài chẳng phải là ỷ mạnh h**p yếu sao?" Phất Y đứng dậy, vái chào Đế Hậu rồi quay sang Lục hoàng tử: "Đại Long ta coi trọng việc lấy đức thu phục người, thương kẻ nhỏ che chở kẻ yếu. Chi bằng để thần nữ so tài với ngài, dù thắng hay thua cũng có thể để Thái tử điện hạ chỉ giáo chúng ta."
Lục hoàng tử: "..."
Ta khiêm tốn một chút, các ngươi lại cho rằng ta vô dụng sao?
"Hoàng tử đừng căng thẳng." Phất Y đi đến giữa điện, cầm cây cung cung nhân dâng lên: "Ta xưa nay vốn là kẻ bất học vô tài, ngài cứ yên tâm tỉ thí."
Hoàng đế nhìn bộ dạng tiến thoái lưỡng nan của Lục hoàng tử, suýt thì cười vang.
"Đặt bia ở bên ngoài điện đi, Trẫm cùng chư vị ra ngoài xem thử." Hoàng đế xem náo nhiệt không chê chuyện lớn, dẫn mọi người ra khỏi nội điện, còn không quên an ủi Lục hoàng tử: "Lục hoàng tử đừng lo lắng, cho dù ngươi thua, chúng ta đều có thể hiểu được."
"Đúng đúng đúng, thắng thua không quan trọng, chỉ là trò đùa của người trẻ tuổi thôi mà."
"Thái tử điện hạ mời đứng đây, chỗ này nhìn rõ nhất, tiện để người lát nữa chỉ điểm tiễn thuật cho Lục hoàng tử."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!