Chương 31: Bạn tốt

Mặt trời bắt đầu lặn về tây, Tuế Đình Hành tiễn Phất Y xuất cung. Hai người sóng vai đi trên con đường Hoàng cung, thi thoảng có cành hoa vươn ra ngoài tường đỏ, khiến Phất Y không kìm được ngước lên ngắm nhìn.

"Lưu Tử Hạ mà Khang Dương cô tổ mẫu nhắc tới..." Tuế Đình Hành nhìn cửa Đông Phượng phía trước, chậm rãi dừng bước: "Nếu sớm biết y có ý với nàng, hôm đó ở sân đá cầu, ta nên khích lệ y vài câu."

"Điện hạ, ngài đừng nghĩ nhiều, thần nữ và Lưu lang quân không quen biết, sau này cũng sẽ không có bất kỳ quan hệ gì." Phất Y giải thích: "Điện hạ tuyệt đối đừng vì thần nữ mà đối đãi đặc biệt với ai."

"Hóa ra nàng và y không quen biết." Trong mắt Tuế Đình Hành ánh lên ý cười: "Nói như vậy, Lưu đại nhân hành sự có phần mạo muội, chỉ thuận theo ý mình mà không quan tâm đến sự khó xử của nàng."

"Chuyện nhỏ này thần nữ cũng không để trong lòng."

"Nàng không để trong lòng không phải là cái cớ cho sự mạo muội của y." Tuế Đình Hành chắp một tay sau lưng, tao nhã tiếp tục bước đi: "Người thật lòng yêu mến nàng, sao nỡ để nàng khó xử. Lưu đại nhân chung quy vẫn còn trẻ, chưa biết cách thể hiện sự quan tâm."

Nếu không lầm thì hình như Lưu Tử Hạ còn lớn hơn Thái tử một tuổi?

Phất Y cười gật đầu, Thái tử nói gì cũng đúng, nàng không phản bác.

Hai người đi đến cửa Đông Phượng, Tuế Đình Hành thấy xe ngựa Vân gia đang đợi bên ngoài, hắn dừng bước: "Xe ngựa đón nàng đã đến rồi."

"Điện hạ, thần nữ xin cáo lui." Phất Y bước ra khỏi cửa Đông Phượng, lúc lên xe ngựa, nàng ngoảnh đầu lại nhìn một cái, Thái tử điện hạ vẫn đứng ở chỗ cũ, dáng người cao lớn, mũ ngọc cẩm bào, vô cùng tôn quý và ưu nhã.

Nàng hơi thất thần, cúi người chui vào xe ngựa thì thấy Vân Chiếu Bạch đang ngồi bên trong.

"Ca..." Phất Y có chút chột dạ.

"Xem ra chuyến đi này của muội rất thuận lợi." Vân Chiếu Bạch ném cuốn sách trong tay lên bàn: "Nửa canh giờ trước Lễ bộ đến nhà tuyên chỉ, Bệ hạ sắc phong muội làm Quận chúa, muội đã làm gì thế?"

"Muội chỉ làm một chút chuyện nhỏ không đáng kể thôi." Phất Y dùng tay ước lượng một khoảng cách nhỏ xíu: "Ca, huynh yên tâm đi, muội chắc chắn sẽ không làm bậy đâu."

"Phất Y, ta chỉ mong muội có thể tự bảo vệ bản thân thật tốt." Vân Chiếu Bạch chú ý thấy búi tóc của Phất Y hơi xẹp, như thể bị ai đó bóp qua. Hắn lấy một chiếc lược gỗ từ ngăn kéo xe ngựa, ra hiệu cho nàng ngồi trước mặt mình.

"Ca, huynh yên tâm, muội sẽ không lấy an nguy của mình ra đùa giỡn." Phất Y ngoan ngoãn ngồi trước mặt Vân Chiếu Bạch.

Tháo búi tóc của Phất Y, Vân Chiếu Bạch thành thục chải đầu cho muội muội: "Gặp chuyện không giải quyết được thì nhớ nói với chúng ta."

"Vâng." Phất Y ôm lấy cánh tay Vân Chiếu Bạch: "Ca ca là tốt nhất."

"Ây da, đừng động đậy!" Vân Chiếu Bạch bảo Phất Y ngồi yên, nhanh nhẹn búi lại tóc cho nàng: "Ra ngoài một chuyến mà đầu tóc rối bù như hồi nhỏ vậy."

"Muội đâu phải trẻ lên ba nữa, búi tóc này là do Bệ hạ bóp rối đấy." Phất Y luyên thuyên kể lại chuyện hồi nhỏ quen biết Bệ hạ cho Vân Chiếu Bạch nghe, Vân Chiếu Bạch im lặng hồi lâu mới nói: "Hồi nhỏ muội về nhà kể với ta, có một người lớn nằm ra đất khóc lóc ăn vạ lừa mất nửa túi kẹo của muội, không ngờ người đó lại là Bệ hạ."

Chuyện tổn hại uy nghiêm Đế vương như thế mà Bệ hạ lại cố tình nhắc đến với muội muội, rốt cuộc là Bệ hạ thực sự yêu thích Phất Y, hay là muốn mượn chuyện này để thể hiện sự tin tưởng và coi trọng đối với Vân gia?

Bệ hạ đăng cơ mới hai năm, thế lực cũ trong triều vẫn còn, văn thần võ tướng cũng chưa đồng lòng. Nếu Bệ hạ muốn nắm chắc quyền hành trong triều thì cần phải có đủ người ủng hộ.

"Khó trách chỉ trong vài tháng ngắn ngủi, Bệ hạ lại thăng tước vị cho muội hai lần, Hoàng hậu nương nương và Thái tử cũng đối đãi thân thiết hết mực." Vân Chiếu Bạch cất lược gỗ vào hộp, nâng đầu Phất Y lên ngắm nghía tay nghề chải tóc của mình: "Bệ hạ là bậc minh quân nhân từ, ngày thường muội cứ đối xử với Bệ hạ như trước đây là được, đừng e ngại."

"Ca ca, sang năm triều đình mở thêm Ân khoa, huynh có định tham gia không?"

"Bây giờ vẫn chưa thích hợp." Vân Chiếu Bạch chỉnh lại trâm cài cho nàng: "Ta cũng không vội vào triều, đợi thêm vài năm nữa đi."

"Ồ." Phất Y gật đầu, không hỏi thêm nữa.

Vân Chiếu Bạch nhìn đĩa điểm tâm trên bàn: "Đây đều là điểm tâm muội thích, sao không ăn?"

"Muội vừa ăn điểm tâm ở cung Thần Tỷ rồi, giờ không ăn nổi nữa." Phất Y lôi ra một cuốn thoại bản, chọn một tư thế thoải mái dựa vào: "Ca ca ăn đi."

Cung Thần Tỷ...

Vân Chiếu Bạch cầm miếng điểm tâm, quay đầu nhìn Phất Y chẳng có chút hình tượng nào: "Vừa nãy Thái tử điện hạ tiễn muội ra tận cửa Đông Phượng à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!