Chương 30: Quà mừng

Đỡ Phất Y đến con đường lát đá xanh, Tuế Đình Hành từ tốn buông tay nàng ra, chắp tay hành lễ với Khang Dương công chúa: "Khang Dương cô tổ mẫu."

Khang Dương công chúa tránh đi không nhận lễ của hắn, ánh mắt quét qua quét lại giữa hắn và Vân Phất Y, cuối cùng dừng lại trên người Phất Y: "Vân cô nương sao lại ở đây?"

"Bẩm công chúa, thần nữ có việc vào cung cầu kiến Hoàng hậu." Thấy Khang Dương công chúa lại bày ra vẻ mặt khó chịu với mình, Phất Y thầm gật đầu trong lòng. Đúng rồi, đây mới là phản ứng bình thường của Khang Dương công chúa khi thấy nàng, chứ như lần trước cười nhiệt tình làm nàng nổi hết cả da gà.

Khang Dương công chúa châm chọc: "Vân cô nương siêng năng quá, chỗ nào cũng thấy mặt."

"Đa tạ công chúa khen ngợi." Phất Y cười híp mắt: "Chia sẻ nỗi lo với Bệ hạ là bổn phận của thần nữ, không dám nhận hai chữ siêng năng."

Khang Dương công chúa nghẹn họng không nói nên lời, quay đầu trợn trắng mắt một cái. Nghĩ đến việc dù sao Vân gia cũng đã từ chối lời cầu hôn của Lưu gia, bà ta chẳng cần kiêng dè gì nữa, sầm mặt nói: "Không có quy củ, ngươi chỉ là con gái một ngoại thần nhỏ bé, sao lại không biết tôn ti lễ nghi. Bổn cung đang hỏi chuyện, ai cho phép ngươi cười..."

"Cô tổ mẫu." Tuế Đình Hành nhàn nhạt cất lời: "Phất Y có công với xã tắc, Phụ hoàng đã gia phong nàng làm Quận chúa. Hơn nữa Phụ hoàng coi Vân cô nương như con cháu trong nhà, ta cũng coi Phất Y là người nhà, người một nhà nói chuyện với nhau, hà tất phải câu nệ lễ tiết bên ngoài."

"Nếu cứ làm theo quy củ, chẳng lẽ ta còn phải bắt cô tổ mẫu hành lễ với ta sao?"

Thái tử là Trữ vương, theo lễ quân thần, ngoại trừ Đế Hậu ra thì ai cũng phải hành lễ với hắn.

Khang Dương nhớ lại ban nãy Thái tử còn hành lễ vãn bối với mình, cái uy công chúa bà ta cố gắng dựng lên lập tức sụp đổ, trên mặt tức thì nở nụ cười: "Thái tử điện hạ đối đãi thân thiết với tông thất là phúc phận của chúng ta, vừa rồi lão thân nói năng có phần nóng nảy, mong..."

Bà quay sang nhìn Phất Y, nụ cười trên mặt không chút gượng ép: "Mong Vân cô nương bỏ qua cho."

"Công chúa nói quá lời, thần nữ không dám."

Khang Dương công chúa vẫn biết co biết duỗi như ngày nào.

Thân là công chúa Hoàng gia, Khang Dương hiểu rõ đạo lý không thể đắc tội với kẻ nắm quyền. Khi Tiên đế còn tại vị, bà ta ra sức bợ đỡ Tiên đế và Ninh Vương, giờ Tân đế lên ngôi, bà ta đương nhiên cũng không dám đắc tội Thái tử.

Bình thường Thái tử đối xử với mọi người ôn hòa lễ độ, nhưng bà ta không ngu đến mức cho rằng ôn hòa nghĩa là dễ bắt nạt.

Bà ta biết rõ, một nhà Lý Vương từ chỗ bị Tiên đế chèn ép ghét bỏ đến lúc ngồi vững trên ngai vàng cửu ngũ chí tôn, tuyệt đối không phải dựa vào cái gọi là ôn hòa lễ độ.

"Là do lão thân thất lễ, vì chuyện hôn sự của vãn bội Lưu gia mà giận cá chém thớt lên Vân cô nương." Khang Dương nhìn Thái tử, nụ cười trên mặt càng thêm hiền từ: "Yểu điệu thục nữ quân tử mong cầu, Tử Hạ không thể làm Vân cô nương cảm động là vấn đề của hắn, lão thân không nên giận lây sang người khác."

Một câu hôn sự, hai câu quân tử mong cầu, Khang Dương chỉ thiếu điều hét thẳng vào mặt Thái tử: Không hợp, ngài với ả hoàn khố này không hợp nhau đâu!

"Thần nữ vô tâm với chuyện tình cảm, chưa từng nghĩ đến việc thành thân với ai. Lưu lang quân tướng mạo song toàn, nhất định sẽ tìm được nữ tử tâm đầu ý hợp bầu bạn cả đời." Phất Y hiểu rõ tính cách của Khang Dương, không định so đo với bà lão này: "Công chúa điện hạ không trách tội thần nữ là tốt rồi."

Sao có thể vô tâm với chuyện tình cảm chứ?

Tâm trạng Khang Dương vô cùng phức tạp, bà ta không muốn Thái tử ở bên ả hoàn khố này, nhưng nghe ả nói vô tâm với chuyện tình cảm thì cứ cảm thấy sai sai thế nào.

Thái tử văn võ song toàn, tuấn tú nho nhã, thân phận tôn quý, một đại mỹ nam sống động như thế đứng ngay bên cạnh ngươi, ngươi lại nói ngươi vô tâm với tình yêu?

Đúng là tuổi trẻ chưa trải sự đời...

"Khụ." Khang Dương nghiêm mặt nói: "Chuyện nhỏ thôi, việc triều chính bổn cung không hiểu, nhưng ngươi đã lập được công với xã tắc thì chắc chắn là công lớn bằng trời rồi."

Bệ hạ, vị Hoàng chất keo kiệt kia mà cũng nỡ ban cho Vân Phất Y tước vị Quận chúa, chứng tỏ công lao của nàng chắc chắn không nhỏ.

Vân Phất Y lập công cho Hoàng gia, bà ta cũng là người Hoàng gia, tính ra cũng coi như Vân Phất Y đang làm việc cho bà ta. Nghĩ thế, Khang Dương công chúa nhìn Vân Phất Y thấy thuận mắt hơn vài phần.

"Thần nữ chỉ lập chút công mọn, đều nhờ Bệ hạ nhân ái."

Thấy Phất Y cho mình bậc thang đi xuống chứ không nhân cơ hội này làm khó dễ, Khang Dương trưởng công chúa trong lòng ra quyết định, sau này chỉ cần Vân Phất Y không bắt nạt cháu đích tôn bảo bối của bà ta, bà ta sẽ không nói xấu sau lưng nàng nữa.

"Thái tử điện hạ và Vân cô nương đến đây ngắm cảnh sao?" Khang Dương nhìn xung quanh hòn giả sơn, chỗ này làm gì có cảnh đẹp nào mà ngắm.

"Vừa rồi Phụ hoàng đưa ta và Phất Y đi dạo trong vườn, Phụ hoàng có việc quan trọng cần xử lý nên về Ngự Thư phòng trước." Tuế Đình Hành hỏi Khang Dương công chúa: "Không biết hôm nay cô tổ mẫu vào cung có việc gì?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!